Từ chợ đen trở về, A Nhàn giao một tờ ngân phiếu cho đại đương gia trong đại sảnh của sơn trại.
"Đồ sứ là đồ sứ tốt từ lò nào đó, đã bán cho Lão Tam Lý ở chợ đen, hai trăm lẻ tám món đồ sứ, một trăm tám mươi lượng bạc."
Đại đương gia nheo mắt nhìn con số trên ngân phiếu, "Tờ ngân phiếu này là một trăm năm mươi lượng, còn ba mươi lượng đâu?"
"Bảo ta chạy việc, tiền kiếm được phần lớn về tay ngươi, phần lẻ về tay ta. Ba mươi lượng là phần lẻ, ta lấy rồi."
Trong sảnh không chỉ có một mình đại đương gia, còn có nhị đương gia và mấy vị quản sự trong trại.
Lập tức có quản sự sa sầm mặt, giận dữ nói: "Món hàng một trăm tám mươi lượng, ngươi dám lấy ba mươi lượng? Hàng là do huynh đệ trong trại cướp về, A Nhàn, ngươi chỉ là một hạ nhân phụ trách tiêu thụ hàng hóa trong trại, ai cho ngươi lá gan lấy nhiều tiền công như vậy!"
A Nhàn hất cằm, đuôi mắt nhướng lên, không hề sợ hãi khí thế của đối phương, cười lạnh: "Thượng đẳng hay hạ đẳng, quy củ đã định ra thì phải làm theo quy củ. Nếu quản sự chê ta tự ý lấy ba mươi lượng, vậy thì chúng ta cứ theo quy củ mà làm, một trăm tám mươi lượng, một trăm lượng chẵn về trại, lão nương đây lấy tám mươi lượng lẻ kia, là phần lão nương đáng được hưởng! Thế nào?"
"Ngươi..." Quản sự tức giận đập bàn đứng dậy, chỉ tay vào mũi A Nhàn định mắng tiếp, nhưng bóng roi đã đến trước, ngón tay hắn đột nhiên đau nhói, "A!!"
A Nhàn dùng sức cổ tay thu roi mềm về, nhìn gã quản sự như nhìn một con ch.ó, "Bà cô đây không thích bị người khác chỉ vào mũi, cả trại này ai cũng biết. Tóm lại tiền ta đã lấy, có bản lĩnh thì moi ra từ túi ta đi!"
"Thôi thôi, chuyện này dừng ở đây." Thấy quản sự không xuống đài được, nhị đương gia bước ra giảng hòa, "Nhưng A Nhàn, mỗi một đồng tiền trong trại đều là huynh đệ dùng mạng cướp về. Cả trại có hơn trăm người, miệng nào cũng chờ ăn, phần lẻ ngươi lấy quả thật hơi nhiều. Bất kể là nói tình nghĩa hay bàn chuyện làm ăn, đều phải có thành ý với nhau thì mới lâu dài được. Ngươi cũng lớn lên trong trại từ nhỏ, hành sự không thể quá đáng."
"Lời của nhị đương gia ta ghi nhớ rồi, lần sau sẽ sửa, đi đây." Bạc đã vào tay, tiếp theo không còn việc của nàng, A Nhàn nể mặt đáp một câu, thu roi rồi bỏ đi.
Đợi nàng rời khỏi đại sảnh, gã quản sự bị đ.á.n.h ngồi xuống vẫn nghiến răng nghiến lợi, bất bình nói: "Đại đương gia, nhị đương gia, hai người đều đã thấy rồi đó, A Nhàn hai năm nay hành sự ngày càng kiêu ngạo, ra tay cũng ngày càng đen! Cứ để mặc nàng ta như vậy sao? Cẩn thận có ngày nàng ta trèo lên đầu chúng ta ngồi!"
Sắc mặt đại đương gia cũng không khá hơn, cất ngân phiếu đi, lúc ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, đáy mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, "Những huynh đệ có thể dùng được trong trại đều đã bị nha môn ghi tên, vào thành có nguy hiểm, A Nhàn là người duy nhất có thể tự do ra vào thành. Hơn nữa nàng ta quả thật có mấy phần bản lĩnh, mỗi lần giao đồ cho nàng ta đều có thể an toàn mang đến chợ đen, giá bán ra cũng không thấp. Nàng ta là một tay sai hữu dụng, cứ giữ lại đã."
Dừng một chút, y lại nói: "Những người bắt được mấy ngày trước, bảo bà mối đến dẫn đi sớm. Gần đây không yên ổn lắm, bên quan phủ không biết đã xảy ra chuyện gì, ngấm ngầm có tin đồn rất căng, hình như đang bí mật điều tra ai đó... Để đề phòng, dặn dò huynh đệ trong trại một tiếng, trước khi tình hình lắng xuống, chỉ cướp tài vật, đừng mang người về trại nữa."
"Chuyện này giao cho ta đi làm, bên bà mối trước nay đều do ta phụ trách liên lạc, có thể đòi được giá tốt hơn."
...
A Nhàn không quản được đôi chân của mình, làm một vụ kiếm được tiền riêng, những ngày tiếp theo rất nhàn rỗi, liền hay muốn chạy đến nơi nhốt "heo con".
"Heo con" bị bắt về trại chờ bán được nhốt trong căn nhà đơn sơ nhất ở phía đông khu nhà ở hạ đẳng, một cái chuồng lớn được dựng bằng vài tấm ván gỗ.
Trong chuồng không có giường, một đám người tự tìm góc ngủ trên đất, ăn uống vệ sinh đều ở trong chuồng.
Trước khi bán đi, trong trại chỉ đảm bảo không để người ta c.h.ế.t đói, muốn ăn no là không thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc A Nhàn đến chuồng heo, bà mối đang ở đó lựa người như lựa hàng.
"Mấy người bên này thì cũng được, nhưng nhiều nhất chỉ có thể bán đi làm hạ nhân lặt vặt, không được giá... Hơn nữa họ đều là người bị bắt, ta phải tốn một khoản tiền để rửa sạch thân phận cho họ, mười ba người năm lượng bạc, không thể hơn được nữa."
Mười mấy người tay chân lành lặn, tuổi tác vừa phải bị bà mối kéo sang một bên, sau đó ánh mắt bà ta rơi vào người đàn ông áo xanh đang không ngừng ho khan ở góc chuồng, trong mắt lộ vẻ tiếc nuối, "Người này tướng mạo đẹp, tiếc là một kẻ ốm yếu, cũng không biết mắc bệnh gì, nhìn sắc mặt kia không biết sống được bao lâu... Các người tự xử lý đi."
Quản sự phụ trách liên lạc không cam tâm, "Bà không phải lo mua về giữa đường người c.h.ế.t, mất toi một khoản tiền sao? Thế này đi, bà mang cả người này đi, đưa mười lượng bạc! Đến lúc đó đưa đến mấy quán kia, hắn dù chỉ sống được một hai tháng, cũng có thể kiếm lại gấp đôi tiền cho bà rồi, phải không? Hơn nữa bệnh của hắn cũng không lây, nếu không thì mấy người bị nhốt chung với hắn mấy ngày qua sao vẫn khỏe mạnh được. Bà mối, bà xem cho kỹ đi, hàng tốt thế này không phải lúc nào cũng có, nếu bà không lấy, nhiều nhất ta mạo hiểm tự mình bán hắn đến mấy quán đó, kiếm được còn nhiều hơn từ tay bà, dù sao người thiệt cũng không phải ta."
Bà mối bị nói có chút động lòng, lại nhìn chằm chằm vào mặt người đàn ông áo xanh mấy lần, cuối cùng c.ắ.n răng quyết tâm, "Được, hợp tác lâu như vậy rồi, lần này ta coi như nể mặt quản sự, mua luôn hắn!"
A Nhàn ngồi xổm bên cạnh, lấy ra một vốc hạt dưa từ trong túi ra c.ắ.n lách cách, xem kịch.
Nhìn bà mối trả tiền rồi dẫn đám "heo con" đi, nàng đứng dậy, tiện tay ném vỏ hạt dưa xuống đất, phủi tay rồi bỏ đi.
"Khụ khụ khụ... khụ khụ... khụ khụ khụ..."
Mặt trời lặn, xe lừa của bà mối kéo hai xe người đến thành Duy gần nhất, tiếng ho khan từ trong xe ngựa truyền ra không ngớt, khiến người ta phiền lòng.
Bà mối ngồi ở đầu xe, mặt mày ủ rũ mắng: "Khụ khụ khụ, còn ho không ngừng, loại người này đưa đến mấy quán đó, tú ông nào dám nhận? Đừng nói là bệnh lao nhé? Người trong xe, lão nương nói cho ngươi biết, lát nữa đến quán ngươi có c.ắ.n đứt lưỡi cũng đừng ho ra một tiếng cho lão nương! Năm lượng bạc ném vào người ngươi thế nào cũng phải để lão nương nghe được tiếng vang!"
"Lo lắng lỗ vốn như vậy, con ma bệnh này bà đừng mang theo nữa, kẻo lây bệnh vào người, tiền không kiếm được, lại mất cả cái mạng già này, thật không đáng?" Giọng nói ngang tàng của một người phụ nữ vang lên giữa không trung, một bóng người từ trên trời giáng xuống, rơi ngay đầu xe, ngồi xổm đối mặt với bà mối.
"Bà cô đây rảnh rỗi giúp bà một lần, con ma bệnh kia, ta nhận!"
Bà mối còn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hãi, đã bị người phụ nữ kia kéo sang một bên, nếu không phải tay nhanh kịp thời nắm lấy càng xe, suýt nữa đã ngã xuống xe, "A Nhàn! Ngươi có ý gì, cướp đường cướp đến đầu ta, chơi trò ch.ó c.ắ.n ch.ó với ta à? Chuyện làm ăn buôn bán 'heo con' của trại các ngươi sau này còn muốn làm nữa không!"
"Bà cô đây là thổ phỉ, làm nghề cướp bóc. Làm ăn thì ngươi tìm đại đương gia đi, muốn làm hay không, ngươi phải hỏi ông ta." A Nhàn vén rèm xe, lôi tên bệnh tật mặt trắng ho thành mặt đỏ trong xe ra vác lên vai, nghênh ngang bỏ đi.
"Ha ha ha, mỹ nhân, hôm nay là bà cô đây cướp ngươi, sau này ngươi chính là người của ta! Nhớ kỹ!"
Hoắc T.ử Hành nén lại cơn ngứa trong cổ họng, trong cơn xóc nảy cảm nhận được sự căng cứng rõ rệt trên vai người phụ nữ, cùng với sự căng thẳng cứng đờ muốn che giấu sau tiếng cười, vẻ mặt hắn vẫn bình thản.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, mặt trời đã lặn, ráng chiều đỏ rực nhuộm nửa bầu trời.
Hoàng hôn lúc mặt trời lặn, luôn mang một chút cô đơn bi thương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









