Mạt Thế Trọng Sinh: Đại Lão Bắt Đầu Từ Việc Tích Trữ Hàng Hóa
Chương 35: Đây là món tôi ăn hàng ngày
Vết thương của Hạ Chương Bình rất sâu, vừa nãy bôi một ít t.h.u.ố.c cầm m.á.u.
Càng bôi càng đau.
Nhưng lúc này.
Thuốc mà Từ Thiệu Dương mang đến vừa bôi lên vết thương, một cảm giác mát lạnh khó diễn tả bằng lời đã xua tan mọi đau đớn.
Khi bắt đầu băng bó vết thương, chỗ vết thương bắt đầu nóng lên, nhưng không phải kiểu nóng bỏng rát.
Mà thoải mái như thể cả người đang ngâm mình trong suối nước nóng vậy.
Dây thần kinh căng thẳng của anh ta dần giãn ra, sắc mặt trắng bệch trước đó cũng bắt đầu hồng hào trở lại.
"Thuốc của nữ ma đầu kia là t.h.u.ố.c gì vậy, cảm giác dễ chịu quá."
"Còn gọi là nữ ma đầu!" Từ Thiệu Dương siết c.h.ặ.t băng gạc một cái.
"Á ——" Hạ Chương Bình lập tức ngoan ngoãn lại, "Sai rồi sai rồi, tôi sai rồi."
Từ Thiệu Dương ra tay cũng rất có chừng mực, buông lỏng anh ta ra, băng bó kỹ vết thương cho anh ta.
Cậu nhìn chỗ bột t.h.u.ố.c còn lại một chút, nói với những đồng đội khác: "Vẫn còn một ít, các cậu đều dùng đi."
Từ Thiệu Dương bôi chỗ bột t.h.u.ố.c này lên những vết thương nặng nhất trên người các chiến hữu khác.
Tất cả bọn họ sau khi bôi t.h.u.ố.c của Hàn Thanh Hạ xong, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Thích Minh Đường tấm tắc khen ngợi: "Oa! Thuốc này thực sự dễ chịu quá!"
Vương Hành hai mắt tỏa sáng: "Bôi t.h.u.ố.c vào là hết đau luôn!"
Lý Lâm vô cùng tán thành: "Tôi chưa từng dùng loại t.h.u.ố.c nào tốt như vậy!"
Đường Giản bĩu môi: "Xem ra nữ ma đầu kia ngoại trừ con người xấu tính một chút, thì vẫn có đồ tốt đấy."
"Đường Giản!" Khuôn mặt lạnh lùng của Từ Thiệu Dương sầm xuống ngay lập tức.
"Thì đúng là thế mà! Vừa nãy tất cả chúng ta đều cầu xin cô ta, cô ta đều thấy c.h.ế.t mà không cứu, đây không phải ma đầu m.á.u lạnh thì là gì!" Đường Giản chính là người lính trẻ tuổi vừa nãy suýt bị Hàn Thanh Hạ chọc cho tức khóc.
"Lão đại của tôi đã cứu đội trưởng, còn mắt nhắm mắt mở đưa t.h.u.ố.c cho các cậu dùng."
"Đó cũng là vì cô ta muốn có cậu, cô ta dùng những thứ này để đổi lấy cậu!"
"Không, là tôi cam tâm tình nguyện đi theo Lão đại." Từ Thiệu Dương nghiêm túc nói với tất cả mọi người.
Hàn Thanh Hạ đứng ở cửa hầm trú ẩn nghe thấy câu này, khóe miệng khẽ nhếch.
Từ Thiệu Dương vẫn là Từ Thiệu Dương mà cô quen biết ở kiếp trước.
"Thiệu Dương! Cậu đừng nói như vậy!"
"Cậu chẳng phải bảo đội trưởng khỏe rồi sao? Đợi đội trưởng hồi phục lại, chúng ta cùng nhau chuồn đi!"
"Đúng! Đến lúc đó chúng ta nhân lúc trời tối chuồn đi, nữ ma đầu kia chắc chắn sẽ không phát hiện ra đâu!"
"Phát hiện cũng chẳng sợ! Chúng ta đông người thế này! Cô ta còn muốn làm gì chúng ta chứ! Dám động thủ, xử cô ta!"
"Ừ! Xử cô ta!"
"Các người," Hàn Thanh Hạ bưng một chậu cơm lớn đi ra, "Đây là muốn xử ai?"
Đám người vừa nãy còn quần chúng kích động thảo luận sôi nổi, nhìn thấy Hàn Thanh Hạ đi ra lập tức im bặt như chưa từng nói gì, người nhìn trời người nhìn đất, tuyệt nhiên không ai dám nhìn cô.
Hàn Thanh Hạ quét mắt nhìn đám người chỉ giỏi "võ mồm" này: "Dương t.ử (tên gọi thân mật của Thiệu Dương), lại đây ăn cơm."
Từ Thiệu Dương nghe lệnh liền ngoan ngoãn bước tới.
Bốn người kia thấy vậy, vội vàng muốn ngăn Từ Thiệu Dương lại, bảo cậu đừng đi, ngàn vạn lần đừng đi.
Chỉ là không ai dám nói trước mặt Hàn Thanh Hạ.
Tất cả đều trợn mắt, bóp cổ tay than thở nhìn Từ Thiệu Dương bước lên con đường không lối về.
Haiz! Đồng chí tốt chiến hữu tốt của họ, cuối cùng thì... hy sinh quá nhiều! Dương t.ử, cậu vì mọi người mà vất vả rồi.
Đúng lúc này, một mùi thơm nồng nàn của sườn bay tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hàn Thanh Hạ mở cái chậu lớn của mình ra, bên trong là một chậu đầy ắp sườn kho!
Sườn kho được chiên trước rồi mới hầm có màu đỏ vàng óng ánh, thơm nồng quyến rũ, nước sốt đậm đà, c.ắ.n một miếng là thịt róc xương, vị mặn ngọt kết hợp với cảm giác ngập thịt chắc nịch, có thể khiến người ta ăn ngấu nghiến mười bát cơm!
Phía trên Hàn Thanh Hạ còn ốp năm quả trứng gà và một đĩa rau xào đầy, trứng ốp la thơm phức và rau xanh mướt kết hợp với sườn, chỉ nhìn thôi cũng khiến con sâu ham ăn trong bụng trỗi dậy!
Chưa kể đến đám cựu binh đã mười mấy ngày không được ăn một bữa no này!
Từ Thiệu Dương nhìn chậu sườn lớn trước mặt, còn có hai nồi cơm điện đầy ắp cơm trắng thơm dẻo bên cạnh, trong lòng sững sờ.
Tất cả đều là cảm động.
"Lão đại, không cần thiết phải đặc biệt chuẩn bị cơm nước tốt như thế cho tôi đâu, tôi ăn đồ thường ngày cùng cô là được rồi."
Cậu biết hiện tại vật tư căng thẳng đến mức nào, đừng nói là sườn, biết bao nhiêu người ngay cả một bữa cơm no cũng không được ăn.
Hàn Thanh Hạ chuẩn bị cơm nước thịnh soạn cho cậu như thế này, nhìn là biết tiệc tẩy trần đặc biệt chuẩn bị cho cậu.
Điều này thực sự không cần thiết, cho dù coi trọng cậu, xào một chút thịt là đủ rồi.
Thế này, thế này cũng long trọng quá rồi!
Hàn Thanh Hạ cầm lấy một cái nồi cơm điện, ngồi dưới giàn nho: "Đây là món tôi ăn hàng ngày."
Từ Thiệu Dương: "!!!"
Đám người phía sau cậu: "!!!"
"Sau này tôi ăn cái gì cậu ăn cái đó, đi theo Lão đại tôi, đảm bảo cho cậu ngày nào cũng ăn sung mặc sướng!" Hàn Thanh Hạ nói câu này rất to.
Chỉ thấy năm người bên kia mặt lúc đỏ lúc trắng, trong lòng vô cùng khó chịu.
Họ vừa mới nói xấu Hàn Thanh Hạ, xúi giục Từ Thiệu Dương trốn khỏi cô, ngay sau đó Hàn Thanh Hạ liền mang ra nhiều sườn như vậy cho cậu ấy ăn.
Mẹ kiếp, đây là mạt thế đấy!
Họ ở trong quân đội cũng chẳng được ăn thịt!
Vậy mà đây chỉ là bữa ăn thường ngày của Hàn Thanh Hạ.
Không những thế, bây giờ cô còn muốn đưa Từ Thiệu Dương cùng sống những ngày tháng như vậy.
Chuyện này dường như hoàn toàn khác biệt với cuộc sống nam nô dầu sôi lửa bỏng của Từ Thiệu Dương mà họ tưởng tượng trước đó.
Cậu ấy đi theo Hàn Thanh Hạ, hình như không phải là hy sinh!
Đường Giản hừ một tiếng: "Chúng tôi tự có cơm ăn! Ăn đồ của chúng tôi!"
Cậu ta lấy lương khô từ trong balo ra, pha chút nước, ăn một cách khô khốc.
Những người khác cũng không nhìn nữa, đáng thương cầm lấy chút lương khô còn sót lại trong balo mình.
Vừa ăn miếng lương khô nhạt nhẽo nghẹn ứ cổ họng, vừa ngửi mùi thơm của sườn kho từng đợt từng đợt bay sang từ bên kia!
Miếng bánh này đúng là càng ăn càng vô vị!
Bên kia thơm quá là thơm, muốn ăn quá đi mất!
"Cậu ăn nhiều chút đi! Ăn chậm thế làm gì!" Hàn Thanh Hạ ăn sườn từng miếng lớn, xương cô cũng chẳng buồn gặm kỹ, Hạ Thiên và đàn ch.ó ngồi xổm bên cạnh.
Hàn Thanh Hạ để xương lại cho chúng mài răng.
Từ Thiệu Dương lại ăn rất chậm, từng miếng đều gặm rất sạch sẽ, xương của Hàn Thanh Hạ ninh rất thấm vị, cậu có thể ăn luôn cả vụn xương.
Tuyền Lê
"Xương thì để cho Hạ Thiên bọn nó mài răng! Cậu ăn nhiều thịt vào! Không lãng phí đâu!"
Từ Thiệu Dương nghe xong lắc đầu, kiên định tiếp tục gặm xương như thế.
Hàn Thanh Hạ nhìn bộ dạng này của cậu, còn không hiểu sao, cô tiếp tục ăn, tùy cậu, đợi đến khi cô ăn uống no say, tu hết một chai coca, chậu sườn lớn này vẫn còn thừa không ít.
Cô lau tay đứng dậy, Từ Thiệu Dương hỏi: "Lão đại, chỗ thừa này cô còn ăn không?"
"Đều là của cậu đấy." Hàn Thanh Hạ nhìn thấu nhưng không nói toạc, quay đầu đi về hầm trú ẩn, trước khi đi cô nói một câu, "Có điều bát đũa cậu phải rửa sạch sẽ cho tôi, còn nữa, lát nữa thu hoạch rau đi."
Từ Thiệu Dương lập tức cảm kích nói: "Rõ!"
Đợi sau khi Hàn Thanh Hạ rời đi, đám người Hạ Chương Bình đã sớm nhai lương khô đến mất cả vị giác, không ăn nổi nữa.
Nhưng họ cũng không dám lãng phí, l.i.ế.m sạch cả vụn bánh, đúng lúc này.
Một thau sườn kho ăn thừa được đưa tới.
Càng bôi càng đau.
Nhưng lúc này.
Thuốc mà Từ Thiệu Dương mang đến vừa bôi lên vết thương, một cảm giác mát lạnh khó diễn tả bằng lời đã xua tan mọi đau đớn.
Khi bắt đầu băng bó vết thương, chỗ vết thương bắt đầu nóng lên, nhưng không phải kiểu nóng bỏng rát.
Mà thoải mái như thể cả người đang ngâm mình trong suối nước nóng vậy.
Dây thần kinh căng thẳng của anh ta dần giãn ra, sắc mặt trắng bệch trước đó cũng bắt đầu hồng hào trở lại.
"Thuốc của nữ ma đầu kia là t.h.u.ố.c gì vậy, cảm giác dễ chịu quá."
"Còn gọi là nữ ma đầu!" Từ Thiệu Dương siết c.h.ặ.t băng gạc một cái.
"Á ——" Hạ Chương Bình lập tức ngoan ngoãn lại, "Sai rồi sai rồi, tôi sai rồi."
Từ Thiệu Dương ra tay cũng rất có chừng mực, buông lỏng anh ta ra, băng bó kỹ vết thương cho anh ta.
Cậu nhìn chỗ bột t.h.u.ố.c còn lại một chút, nói với những đồng đội khác: "Vẫn còn một ít, các cậu đều dùng đi."
Từ Thiệu Dương bôi chỗ bột t.h.u.ố.c này lên những vết thương nặng nhất trên người các chiến hữu khác.
Tất cả bọn họ sau khi bôi t.h.u.ố.c của Hàn Thanh Hạ xong, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Thích Minh Đường tấm tắc khen ngợi: "Oa! Thuốc này thực sự dễ chịu quá!"
Vương Hành hai mắt tỏa sáng: "Bôi t.h.u.ố.c vào là hết đau luôn!"
Lý Lâm vô cùng tán thành: "Tôi chưa từng dùng loại t.h.u.ố.c nào tốt như vậy!"
Đường Giản bĩu môi: "Xem ra nữ ma đầu kia ngoại trừ con người xấu tính một chút, thì vẫn có đồ tốt đấy."
"Đường Giản!" Khuôn mặt lạnh lùng của Từ Thiệu Dương sầm xuống ngay lập tức.
"Thì đúng là thế mà! Vừa nãy tất cả chúng ta đều cầu xin cô ta, cô ta đều thấy c.h.ế.t mà không cứu, đây không phải ma đầu m.á.u lạnh thì là gì!" Đường Giản chính là người lính trẻ tuổi vừa nãy suýt bị Hàn Thanh Hạ chọc cho tức khóc.
"Lão đại của tôi đã cứu đội trưởng, còn mắt nhắm mắt mở đưa t.h.u.ố.c cho các cậu dùng."
"Đó cũng là vì cô ta muốn có cậu, cô ta dùng những thứ này để đổi lấy cậu!"
"Không, là tôi cam tâm tình nguyện đi theo Lão đại." Từ Thiệu Dương nghiêm túc nói với tất cả mọi người.
Hàn Thanh Hạ đứng ở cửa hầm trú ẩn nghe thấy câu này, khóe miệng khẽ nhếch.
Từ Thiệu Dương vẫn là Từ Thiệu Dương mà cô quen biết ở kiếp trước.
"Thiệu Dương! Cậu đừng nói như vậy!"
"Cậu chẳng phải bảo đội trưởng khỏe rồi sao? Đợi đội trưởng hồi phục lại, chúng ta cùng nhau chuồn đi!"
"Đúng! Đến lúc đó chúng ta nhân lúc trời tối chuồn đi, nữ ma đầu kia chắc chắn sẽ không phát hiện ra đâu!"
"Phát hiện cũng chẳng sợ! Chúng ta đông người thế này! Cô ta còn muốn làm gì chúng ta chứ! Dám động thủ, xử cô ta!"
"Ừ! Xử cô ta!"
"Các người," Hàn Thanh Hạ bưng một chậu cơm lớn đi ra, "Đây là muốn xử ai?"
Đám người vừa nãy còn quần chúng kích động thảo luận sôi nổi, nhìn thấy Hàn Thanh Hạ đi ra lập tức im bặt như chưa từng nói gì, người nhìn trời người nhìn đất, tuyệt nhiên không ai dám nhìn cô.
Hàn Thanh Hạ quét mắt nhìn đám người chỉ giỏi "võ mồm" này: "Dương t.ử (tên gọi thân mật của Thiệu Dương), lại đây ăn cơm."
Từ Thiệu Dương nghe lệnh liền ngoan ngoãn bước tới.
Bốn người kia thấy vậy, vội vàng muốn ngăn Từ Thiệu Dương lại, bảo cậu đừng đi, ngàn vạn lần đừng đi.
Chỉ là không ai dám nói trước mặt Hàn Thanh Hạ.
Tất cả đều trợn mắt, bóp cổ tay than thở nhìn Từ Thiệu Dương bước lên con đường không lối về.
Haiz! Đồng chí tốt chiến hữu tốt của họ, cuối cùng thì... hy sinh quá nhiều! Dương t.ử, cậu vì mọi người mà vất vả rồi.
Đúng lúc này, một mùi thơm nồng nàn của sườn bay tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hàn Thanh Hạ mở cái chậu lớn của mình ra, bên trong là một chậu đầy ắp sườn kho!
Sườn kho được chiên trước rồi mới hầm có màu đỏ vàng óng ánh, thơm nồng quyến rũ, nước sốt đậm đà, c.ắ.n một miếng là thịt róc xương, vị mặn ngọt kết hợp với cảm giác ngập thịt chắc nịch, có thể khiến người ta ăn ngấu nghiến mười bát cơm!
Phía trên Hàn Thanh Hạ còn ốp năm quả trứng gà và một đĩa rau xào đầy, trứng ốp la thơm phức và rau xanh mướt kết hợp với sườn, chỉ nhìn thôi cũng khiến con sâu ham ăn trong bụng trỗi dậy!
Chưa kể đến đám cựu binh đã mười mấy ngày không được ăn một bữa no này!
Từ Thiệu Dương nhìn chậu sườn lớn trước mặt, còn có hai nồi cơm điện đầy ắp cơm trắng thơm dẻo bên cạnh, trong lòng sững sờ.
Tất cả đều là cảm động.
"Lão đại, không cần thiết phải đặc biệt chuẩn bị cơm nước tốt như thế cho tôi đâu, tôi ăn đồ thường ngày cùng cô là được rồi."
Cậu biết hiện tại vật tư căng thẳng đến mức nào, đừng nói là sườn, biết bao nhiêu người ngay cả một bữa cơm no cũng không được ăn.
Hàn Thanh Hạ chuẩn bị cơm nước thịnh soạn cho cậu như thế này, nhìn là biết tiệc tẩy trần đặc biệt chuẩn bị cho cậu.
Điều này thực sự không cần thiết, cho dù coi trọng cậu, xào một chút thịt là đủ rồi.
Thế này, thế này cũng long trọng quá rồi!
Hàn Thanh Hạ cầm lấy một cái nồi cơm điện, ngồi dưới giàn nho: "Đây là món tôi ăn hàng ngày."
Từ Thiệu Dương: "!!!"
Đám người phía sau cậu: "!!!"
"Sau này tôi ăn cái gì cậu ăn cái đó, đi theo Lão đại tôi, đảm bảo cho cậu ngày nào cũng ăn sung mặc sướng!" Hàn Thanh Hạ nói câu này rất to.
Chỉ thấy năm người bên kia mặt lúc đỏ lúc trắng, trong lòng vô cùng khó chịu.
Họ vừa mới nói xấu Hàn Thanh Hạ, xúi giục Từ Thiệu Dương trốn khỏi cô, ngay sau đó Hàn Thanh Hạ liền mang ra nhiều sườn như vậy cho cậu ấy ăn.
Mẹ kiếp, đây là mạt thế đấy!
Họ ở trong quân đội cũng chẳng được ăn thịt!
Vậy mà đây chỉ là bữa ăn thường ngày của Hàn Thanh Hạ.
Không những thế, bây giờ cô còn muốn đưa Từ Thiệu Dương cùng sống những ngày tháng như vậy.
Chuyện này dường như hoàn toàn khác biệt với cuộc sống nam nô dầu sôi lửa bỏng của Từ Thiệu Dương mà họ tưởng tượng trước đó.
Cậu ấy đi theo Hàn Thanh Hạ, hình như không phải là hy sinh!
Đường Giản hừ một tiếng: "Chúng tôi tự có cơm ăn! Ăn đồ của chúng tôi!"
Cậu ta lấy lương khô từ trong balo ra, pha chút nước, ăn một cách khô khốc.
Những người khác cũng không nhìn nữa, đáng thương cầm lấy chút lương khô còn sót lại trong balo mình.
Vừa ăn miếng lương khô nhạt nhẽo nghẹn ứ cổ họng, vừa ngửi mùi thơm của sườn kho từng đợt từng đợt bay sang từ bên kia!
Miếng bánh này đúng là càng ăn càng vô vị!
Bên kia thơm quá là thơm, muốn ăn quá đi mất!
"Cậu ăn nhiều chút đi! Ăn chậm thế làm gì!" Hàn Thanh Hạ ăn sườn từng miếng lớn, xương cô cũng chẳng buồn gặm kỹ, Hạ Thiên và đàn ch.ó ngồi xổm bên cạnh.
Hàn Thanh Hạ để xương lại cho chúng mài răng.
Từ Thiệu Dương lại ăn rất chậm, từng miếng đều gặm rất sạch sẽ, xương của Hàn Thanh Hạ ninh rất thấm vị, cậu có thể ăn luôn cả vụn xương.
Tuyền Lê
"Xương thì để cho Hạ Thiên bọn nó mài răng! Cậu ăn nhiều thịt vào! Không lãng phí đâu!"
Từ Thiệu Dương nghe xong lắc đầu, kiên định tiếp tục gặm xương như thế.
Hàn Thanh Hạ nhìn bộ dạng này của cậu, còn không hiểu sao, cô tiếp tục ăn, tùy cậu, đợi đến khi cô ăn uống no say, tu hết một chai coca, chậu sườn lớn này vẫn còn thừa không ít.
Cô lau tay đứng dậy, Từ Thiệu Dương hỏi: "Lão đại, chỗ thừa này cô còn ăn không?"
"Đều là của cậu đấy." Hàn Thanh Hạ nhìn thấu nhưng không nói toạc, quay đầu đi về hầm trú ẩn, trước khi đi cô nói một câu, "Có điều bát đũa cậu phải rửa sạch sẽ cho tôi, còn nữa, lát nữa thu hoạch rau đi."
Từ Thiệu Dương lập tức cảm kích nói: "Rõ!"
Đợi sau khi Hàn Thanh Hạ rời đi, đám người Hạ Chương Bình đã sớm nhai lương khô đến mất cả vị giác, không ăn nổi nữa.
Nhưng họ cũng không dám lãng phí, l.i.ế.m sạch cả vụn bánh, đúng lúc này.
Một thau sườn kho ăn thừa được đưa tới.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









