Tùy Thất ngồi bên giường, định tìm tài khoản của Dickson trên trung tâm giao dịch.
Cũng không biết đám người bên đội diệt zombie của căn cứ Vân Châu đã làm gì Dickson, hy vọng anh ta không sao.
Vừa vào trung tâm giao dịch, một hộp thoại màu trắng đã hiện ra, thông báo cô nhận được 136 tin nhắn riêng.
… Chuyện gì thế? Cô bấm vào xem tin nhắn riêng, hay lắm, toàn là của 'ngài Dick' gửi đến.
Nhìn biệt danh này, chắc chắn là Dickson rồi.
Nội dung tin nhắn anh ta gửi đến vô cùng t.h.ả.m thiết.
"Chị là chị Tùy đúng không!"
"Chắc chắn là chị rồi!"
"Chị Tùy, chị bình an vô sự đúng không!"
"Chị tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nhé!"
"Chị Tùy, chị trả lời tôi đi! Chị trả lời tôi đi mà!"
"Tôi sắp sụp đổ thật rồi đấy, hu hu hu."
"Diệp Tình và Diệp Thừa vẫn đang tìm chị trong siêu thị dưới lòng đất, họ còn phát hiện ra viên đạn rơi trong lớp bụi, sắc mặt cực kỳ khó coi."
"Đều tại tôi không bảo vệ được chị, nếu chị bị loại, tôi nhất định sẽ chôn cùng chị!"
Hơn một trăm tin nhắn riêng, tất cả đề là lời cầu nguyện, sám hối và tạ lỗi của Dickson.
Tùy Thất xem mà buồn cười, hồi âm lại: "Tôi bình an vô sự, đừng sụp đổ, không trách anh."
Cô gửi ID tài khoản của mình cho Dickson: "Kết bạn với tôi, gọi thoại đi."
Dickson lập tức đáp lại: "Chị Tùy!!!"
Sau đó anh ta còn gửi một loạt nhãn dán gào khóc.
Tùy Thất rất nhanh đã nhận được yêu cầu kết bạn của anh ta, cô bấm chấp nhận, đối phương lập tức gọi thoại đến.
Trước khi nghe máy, cô quay đầu nhìn Liên Quyết: "Tôi nghe điện thoại, có làm ồn đến anh không?"
"Không đâu." Anh dừng lại một lát, nói: "Phòng này cách âm không tốt lắm."
Tùy Thất hiểu ý: "Vậy tôi sẽ nói nhỏ thôi."
"Không cần, cứ nói bằng âm lượng bình thường là được."
"Được."
Cô vặn nhỏ âm lượng trên quang não, nhận cuộc gọi.
Bên phía đối diện lập tức truyền đến ba tiếng "Chị Tùy!!!" kích động và vang dội.
Tùy Thất suỵt hai tiếng vào loa quang não: "Nói nhỏ thôi, cẩn thận kéo zombie đến bây giờ."
Sau vài giây im lặng, bên kia vang lên ba tiếng "Vâng ạ, chị Tùy" thật khẽ.
Giọng nói có hơi khàn của Diệp Tình vang lên: "Cô đang ở đâu? Có bị thương không? Có an toàn không?"
"Đang ở với bạn, không bị thương, rất an toàn." Tùy Thất lần lượt trả lời các câu hỏi của cô ấy.
"Chị Tùy, có phải việc chị đột ngột mất tích liên quan đến Hạ Lạc Nhu không?" Diệp Thừa trầm giọng hỏi.
Chà, đầu óc của Diệp Thừa cũng thông minh phết.
Cô cũng không giấu giếm, có gì đáp nấy: "Ừm, bị bạn trai của cô ta dẫn người đến bao vây."
Diệp Tình và Diệp Thừa bên kia cùng lúc chìm vào im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng Diệp Tình đứt quãng: "Thật lòng xin lỗi, đều do chúng tôi liên lụy đến cô."
Tùy Thất chỉ sợ Diệp Tình và Diệp Thừa ôm chuyện này vào người mình.
Cô khuyên giải: "Đừng nói vậy, dù sao tôi cũng làm rách cổ Hạ Lạc Nhu của người ta, bị bạn trai cô ta trả thù cũng là chuyện trong dự đoán."
Diệp Tình vẫn cảm thấy áy náy: "Nhưng nếu không phải vì chúng tôi, cô cũng không ra tay với Hạ Lạc Nhu."
"Ai nói thế." Dickson xen vào: "Cái cô Hạ Lạc Nhu kia mắng chị Tùy là đồ rác rưởi, hai người quên rồi sao?"
"Cô ta mắng chị Tùy, chắc chắn chị Tùy sẽ xả giận."
Tùy Thất gật đầu đồng ý: "Dickson nói đúng."
Dickson lớn tiếng hỏi: "Chị Tùy, hiện tại chị đang ở đâu vậy, cách căn cứ Vân Châu bao xa, có kịp chuyến bay ngày mai không?"
"Chắc chắn ba người không đoán được đâu." Tùy Thất cười đáp: "Bây giờ tôi chỉ còn cách căn cứ Khôn Châu 23 km thôi, ghê chưa?"
Đầu dây bên kia đồng thanh truyền đến ba tiếng 'mẹ nó'.
Dickson tiếc nuối nói: "Vậy chị bao trọn chuyến bay chẳng phải lỗ rồi sao, tốn nhiều vật tư như vậy."
Tùy Thất suy nghĩ một lát, hỏi: "Dickson, anh có thể đi cùng Diệp Tình và Diệp Thừa đến căn cứ Khôn Châu không?"
Cô không có cách nào để liên lạc với hai chị em, nếu Dickson đi cùng, anh ta có thể liên lạc với cô bất cứ lúc nào, cũng đảm bảo hai chị em có thể đến căn cứ Khôn Châu an toàn.
Dickson đồng ý rất dứt khoát: "Được chứ, không thành vấn đề."
Tùy Thất: "Được, vậy chúng ta hẹn gặp ở căn cứ Khôn Châu."
Dickson: "OK."
Mấy người lại trò chuyện thêm một lúc mới cúp máy.
Tùy Thất tiện tay nhấn vào nhóm chat nhỏ bốn người, bảo Tả Thần gửi thẻ vị trí sang.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Bây giờ cô chỉ cách căn cứ Khôn Châu 23 km, vậy có còn cách các đồng đội thân yêu của mình xa lắm không?
Mở thẻ vị trí ra xem, quả nhiên, chỉ còn 17 km.
Tùy Thất vui vẻ, thả người xuống giường, quyết định sáng mai sẽ xuất phát đi tìm đồng đội, cho ba người một bất ngờ.
Liên Quyết thấy cô nằm xuống giường, bèn lấy thêm hai tấm ga trải giường, trải một chiếc đệm ngủ dưới đất ngay cạnh giường.
Tùy Thất vịn vào thành giường nhìn anh: "Ngày mai tôi định đi tìm Muội Bảo, anh Thần và cậu Thẩm."
Liên Quyết ngước mắt nhìn cô: "Ba người họ ở cạnh nhau sao?"
"Ừm, ở cùng một chỗ, cách chúng ta chỉ 17 km thôi."
Liên Quyết: "Được, ngày mai đi chung đi."
Tùy Thất chống cằm lên mu bàn tay: "Anh không đi tìm đám Bùi Dực à?"
"Họ đã ở trong căn cứ Khôn Châu rồi, rất an toàn."
"…"
Tùy Thất lại ghen tị: "Tốt vậy sao?"
Liên Quyết thừa nhận: "Ừm."
Anh nói: "Ngủ đi, tôi canh gác."
Tùy Thất cảm thấy ván giường dưới thân có hơi cứng, Liên Quyết ngủ dưới đất chắc chắn cũng không thoải mái.
Cô lướt xem danh sách vật tư một lượt, thành công tìm được hai chiếc chăn.
Sau khi lót dưới thân mình và Liên Quyết, cô mới thoải mái nằm xuống, chuẩn bị ngủ.
Cũng không biết đám người bên đội diệt zombie của căn cứ Vân Châu đã làm gì Dickson, hy vọng anh ta không sao.
Vừa vào trung tâm giao dịch, một hộp thoại màu trắng đã hiện ra, thông báo cô nhận được 136 tin nhắn riêng.
… Chuyện gì thế? Cô bấm vào xem tin nhắn riêng, hay lắm, toàn là của 'ngài Dick' gửi đến.
Nhìn biệt danh này, chắc chắn là Dickson rồi.
Nội dung tin nhắn anh ta gửi đến vô cùng t.h.ả.m thiết.
"Chị là chị Tùy đúng không!"
"Chắc chắn là chị rồi!"
"Chị Tùy, chị bình an vô sự đúng không!"
"Chị tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nhé!"
"Chị Tùy, chị trả lời tôi đi! Chị trả lời tôi đi mà!"
"Tôi sắp sụp đổ thật rồi đấy, hu hu hu."
"Diệp Tình và Diệp Thừa vẫn đang tìm chị trong siêu thị dưới lòng đất, họ còn phát hiện ra viên đạn rơi trong lớp bụi, sắc mặt cực kỳ khó coi."
"Đều tại tôi không bảo vệ được chị, nếu chị bị loại, tôi nhất định sẽ chôn cùng chị!"
Hơn một trăm tin nhắn riêng, tất cả đề là lời cầu nguyện, sám hối và tạ lỗi của Dickson.
Tùy Thất xem mà buồn cười, hồi âm lại: "Tôi bình an vô sự, đừng sụp đổ, không trách anh."
Cô gửi ID tài khoản của mình cho Dickson: "Kết bạn với tôi, gọi thoại đi."
Dickson lập tức đáp lại: "Chị Tùy!!!"
Sau đó anh ta còn gửi một loạt nhãn dán gào khóc.
Tùy Thất rất nhanh đã nhận được yêu cầu kết bạn của anh ta, cô bấm chấp nhận, đối phương lập tức gọi thoại đến.
Trước khi nghe máy, cô quay đầu nhìn Liên Quyết: "Tôi nghe điện thoại, có làm ồn đến anh không?"
"Không đâu." Anh dừng lại một lát, nói: "Phòng này cách âm không tốt lắm."
Tùy Thất hiểu ý: "Vậy tôi sẽ nói nhỏ thôi."
"Không cần, cứ nói bằng âm lượng bình thường là được."
"Được."
Cô vặn nhỏ âm lượng trên quang não, nhận cuộc gọi.
Bên phía đối diện lập tức truyền đến ba tiếng "Chị Tùy!!!" kích động và vang dội.
Tùy Thất suỵt hai tiếng vào loa quang não: "Nói nhỏ thôi, cẩn thận kéo zombie đến bây giờ."
Sau vài giây im lặng, bên kia vang lên ba tiếng "Vâng ạ, chị Tùy" thật khẽ.
Giọng nói có hơi khàn của Diệp Tình vang lên: "Cô đang ở đâu? Có bị thương không? Có an toàn không?"
"Đang ở với bạn, không bị thương, rất an toàn." Tùy Thất lần lượt trả lời các câu hỏi của cô ấy.
"Chị Tùy, có phải việc chị đột ngột mất tích liên quan đến Hạ Lạc Nhu không?" Diệp Thừa trầm giọng hỏi.
Chà, đầu óc của Diệp Thừa cũng thông minh phết.
Cô cũng không giấu giếm, có gì đáp nấy: "Ừm, bị bạn trai của cô ta dẫn người đến bao vây."
Diệp Tình và Diệp Thừa bên kia cùng lúc chìm vào im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giọng Diệp Tình đứt quãng: "Thật lòng xin lỗi, đều do chúng tôi liên lụy đến cô."
Tùy Thất chỉ sợ Diệp Tình và Diệp Thừa ôm chuyện này vào người mình.
Cô khuyên giải: "Đừng nói vậy, dù sao tôi cũng làm rách cổ Hạ Lạc Nhu của người ta, bị bạn trai cô ta trả thù cũng là chuyện trong dự đoán."
Diệp Tình vẫn cảm thấy áy náy: "Nhưng nếu không phải vì chúng tôi, cô cũng không ra tay với Hạ Lạc Nhu."
"Ai nói thế." Dickson xen vào: "Cái cô Hạ Lạc Nhu kia mắng chị Tùy là đồ rác rưởi, hai người quên rồi sao?"
"Cô ta mắng chị Tùy, chắc chắn chị Tùy sẽ xả giận."
Tùy Thất gật đầu đồng ý: "Dickson nói đúng."
Dickson lớn tiếng hỏi: "Chị Tùy, hiện tại chị đang ở đâu vậy, cách căn cứ Vân Châu bao xa, có kịp chuyến bay ngày mai không?"
"Chắc chắn ba người không đoán được đâu." Tùy Thất cười đáp: "Bây giờ tôi chỉ còn cách căn cứ Khôn Châu 23 km thôi, ghê chưa?"
Đầu dây bên kia đồng thanh truyền đến ba tiếng 'mẹ nó'.
Dickson tiếc nuối nói: "Vậy chị bao trọn chuyến bay chẳng phải lỗ rồi sao, tốn nhiều vật tư như vậy."
Tùy Thất suy nghĩ một lát, hỏi: "Dickson, anh có thể đi cùng Diệp Tình và Diệp Thừa đến căn cứ Khôn Châu không?"
Cô không có cách nào để liên lạc với hai chị em, nếu Dickson đi cùng, anh ta có thể liên lạc với cô bất cứ lúc nào, cũng đảm bảo hai chị em có thể đến căn cứ Khôn Châu an toàn.
Dickson đồng ý rất dứt khoát: "Được chứ, không thành vấn đề."
Tùy Thất: "Được, vậy chúng ta hẹn gặp ở căn cứ Khôn Châu."
Dickson: "OK."
Mấy người lại trò chuyện thêm một lúc mới cúp máy.
Tùy Thất tiện tay nhấn vào nhóm chat nhỏ bốn người, bảo Tả Thần gửi thẻ vị trí sang.
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Bây giờ cô chỉ cách căn cứ Khôn Châu 23 km, vậy có còn cách các đồng đội thân yêu của mình xa lắm không?
Mở thẻ vị trí ra xem, quả nhiên, chỉ còn 17 km.
Tùy Thất vui vẻ, thả người xuống giường, quyết định sáng mai sẽ xuất phát đi tìm đồng đội, cho ba người một bất ngờ.
Liên Quyết thấy cô nằm xuống giường, bèn lấy thêm hai tấm ga trải giường, trải một chiếc đệm ngủ dưới đất ngay cạnh giường.
Tùy Thất vịn vào thành giường nhìn anh: "Ngày mai tôi định đi tìm Muội Bảo, anh Thần và cậu Thẩm."
Liên Quyết ngước mắt nhìn cô: "Ba người họ ở cạnh nhau sao?"
"Ừm, ở cùng một chỗ, cách chúng ta chỉ 17 km thôi."
Liên Quyết: "Được, ngày mai đi chung đi."
Tùy Thất chống cằm lên mu bàn tay: "Anh không đi tìm đám Bùi Dực à?"
"Họ đã ở trong căn cứ Khôn Châu rồi, rất an toàn."
"…"
Tùy Thất lại ghen tị: "Tốt vậy sao?"
Liên Quyết thừa nhận: "Ừm."
Anh nói: "Ngủ đi, tôi canh gác."
Tùy Thất cảm thấy ván giường dưới thân có hơi cứng, Liên Quyết ngủ dưới đất chắc chắn cũng không thoải mái.
Cô lướt xem danh sách vật tư một lượt, thành công tìm được hai chiếc chăn.
Sau khi lót dưới thân mình và Liên Quyết, cô mới thoải mái nằm xuống, chuẩn bị ngủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









