Người nằm trên giường chỉ mặc áo lót nhắm nghiền mắt, hàng mi dài rũ xuống che khuất đôi mắt, má đỏ bừng vì sốt, trán lấm tấm mồ hôi làm ướt cả tóc mai như vừa được vớt ra từ nước nóng.
Thiếu niên áo trắng nói: “Sư tỷ sốt từ chiều nay, đệ ở đây chăm sóc tỷ ấy, nếu đêm nay hạ sốt thì mai còn kịp dự yến tiệc Lưu Hoa, nếu không hạ sốt... cũng đành chịu thôi.”
Tô Doanh thảng thốt: “Nghiêm trọng vậy sao, sao lại ra nông nỗi này?”
Nàng vội vàng bước tới đặt tay lên cổ tay Vân Niệm bắt mạch, thiếu niên ngồi bên cạnh không phản ứng gì, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào người nằm trên giường.
Tô Doanh cẩn thận thăm dò kinh mạch Vân Niệm, Giang Chiêu cũng đóng cửa lại bước tới.
Hắn không nói gì, ôm kiếm dựa vào tường, lúc này đã là đêm khuya, ánh sáng trong phòng mờ ảo chiếu lên mặt thanh niên, nửa sáng nửa tối không nhìn ra cảm xúc.
Tô Doanh thu tay về, giúp lau mồ hôi trên trán Vân Niệm: “Haiz, kinh mạch hỗn loạn, khí tức cuộn trào mãnh liệt, đúng là phong hàn nặng rồi. Sư muội xưa nay sức khỏe rất tốt, sao lại đột nhiên ngã bệnh thế này?”
Tạ Khanh Lễ nhàn nhạt đáp: “Mấy ngày nay sư tỷ lo nghĩ quá nhiều, trước đó trọng thương ở Thúy Trúc Độ làm tổn hại kinh mạch nên sức khỏe không còn được như trước.”
Tô Doanh đứng thẳng dậy, đặt giỏ trúc trên tay lên bàn, nói:
“Ta dùng lê dại sư muội cho trộn với than tre làm chút hương liệu, vốn định giúp sư muội dễ ngủ, giờ muội ấy bị bệnh chắc ngủ không ngon, ta đốt lên cho muội ấy, đêm nay chắc sẽ ngủ ngon hơn.”
Giang Chiêu gật đầu: “Vất vả cho A Doanh rồi.”
Tô Doanh thong thả lấy nén hương nhỏ ra châm lửa, khói hương lan tỏa, trong phòng tràn ngập mùi lê dại thanh khiết.
Tạ Khanh Lễ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Niệm, Tô Doanh biết tính hắn xưa nay vẫn lạnh lùng như vậy.
Nàng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, sao thưa thớt, sắp qua nửa đêm rồi.
“A Doanh.” Giang Chiêu bước đến bên cạnh nàng: “Sư muội cần nghỉ ngơi, ở đây có sư đệ chăm sóc rồi, mai muội còn phải giúp Bệ hạ chuẩn bị yến tiệc Lưu Hoa, đêm nay về nghỉ ngơi trước đi.”
Tô Doanh vốn cũng không định ở lại lâu, mục đích đã đạt được không có lý do gì để nán lại nữa, nghe vậy liền gật đầu dứt khoát: “Được, vậy ta không làm phiền nữa.”
“Đi thôi, chúng ta cùng về.”
Tô Doanh xách giỏ trúc đi trước, Giang Chiêu theo sau, trước khi vén rèm châu, hắn quay lại nhìn hai “người” phía sau.
Giang Chiêu nói: “Tạ sư đệ, đêm nay phiền đệ chăm sóc Niệm Niệm kỹ lưỡng, nếu mai vẫn chưa đỡ, ta sẽ bẩm báo với Bệ hạ tình hình. Đệ trông chừng muội ấy cẩn thận, đừng để mấy kẻ không đâu vào quấy rầy muội ấy nghỉ ngơi.”
Thiếu niên áo trắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm hắn, gật đầu nói: “Vâng, sư huynh.”
Giang Chiêu đóng cửa lại.
Thiếu niên áo trắng lại quay về tư thế cũ, nhìn chằm chằm vào cô gái trên giường không chớp mắt.
Rất tuân thủ mệnh lệnh của Giang Chiêu.
“Vân Niệm” từ đầu đến cuối không mở mắt.
Hương trong phòng vẫn cháy âm ỉ, tàn hương rơi lả tả trên bàn, cả căn phòng nồng nàn hương lê thanh khiết.
Nồng đậm, thơm ngát.
Vân Niệm đi mãi gần nửa canh giờ mà không thấy bóng dáng con rối nào.
Nàng dừng bước.
Dạ minh châu trên tay soi sáng con đường hầm tối tăm dài hun hút phía trước.
Con đường này không có điểm cuối.
Tạ Khanh Lễ lừa nàng.
Nàng không nói rõ được cảm giác trong lòng, chua xót, khó chịu, cảm xúc khó tả như tơ tằm quấn c.h.ặ.t lấy trái tim, hốc mắt cay xè.
Hệ thống an ủi: [Quay lại xem hắn thế nào đi, hắn lừa cô đi cũng vì sợ cô lo lắng thôi.]
Vân Niệm hít sâu một hơi, quay người chạy ngược lại đường cũ.
Lúc đi mất nửa canh giờ, lúc về chỉ tốn chưa đến một khắc.
Một kết giới mờ ảo chặn đứng bước chân và tầm nhìn của nàng, đây là do Tạ Khanh Lễ dựng lên, nàng không nhìn thấy gì cả, không biết Tạ Khanh Lễ bên trong kết giới ra sao.
Vân Niệm nghiến răng định xông vào, kết giới như một khối nước mềm mại cản nàng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khanh Lễ đang ngăn cản nàng.
Lần đầu tiên hắn ngăn cản nàng.
Vân Niệm giận hắn lừa nàng nhưng lại càng lo lắng hắn thực sự xảy ra chuyện, nỗi sợ hãi về những điều chưa biết xen lẫn cảm giác chua xót khó tả len lỏi trong tim, bóp nghẹt trái tim nàng.
Nàng vỗ mạnh vào kết giới mềm mại như nước, gào lên với người bên trong: “Tạ Khanh Lễ! Cho ta vào!”
Kết giới không nhúc nhích.
Vân Niệm càng hoảng hốt hơn: “Ta lo lắm, ta sợ lắm, đệ cho ta vào đi!”
Kết giới vẫn im lìm, kiên cường và vững chắc chắn trước mặt nàng, chia cắt nàng và hắn ở hai không gian.
“Tạ Khanh Lễ, đệ đã nói sẽ không lừa ta đã nói sẽ nghe lời ta mà!”
“Rõ ràng đệ đã hứa sẽ không rời xa ta, một mình ta ở đây sợ lắm, Tạ Khanh Lễ!”
Vân Niệm lải nhải hồi lâu, đến mức giọng khản đặc.
Nàng rụt tay về, c.ắ.n răng nói:
“Ta giận thật đấy! Đệ mà không cho ta vào, ta sẽ không thèm để ý đến đệ ba ngày!”
Kết giới d.a.o động một chút.
Mắt Vân Niệm sáng lên: “... Đệ vẫn không cho ta vào chứ gì? Một tháng không thèm để ý đến đệ!”
Kết giới d.a.o động dữ dội.
Vân Niệm hạ giọng đe dọa: “Bây giờ ta thực sự rất giận, ta nói thật đấy, đệ không cho ta vào, ta đi đây, thực sự không bao giờ thèm để ý đến đệ nữa, ta không cần đệ nữa...”
Kết giới vỡ tan theo tiếng nói của nàng.
Vân Niệm ngẩn người.
Thiếu niên nằm trên mặt đất yếu ớt mở mắt.
Hắn dường như không nhìn rõ mọi vật, môi mấp máy nói gì đó, Vân Niệm ở xa quá không nghe rõ.
Hắn giãy giụa muốn đứng dậy nhưng ngay cả sức nhấc tay cũng không có.
Hơi thở Vân Niệm run rẩy, khoảnh khắc đó nàng quên cả cách đi, gần như lảo đảo ngã nhào xuống bên cạnh hắn.
“Sư đệ, sư đệ.”
Nàng ôm lấy hắn, vừa chạm vào da thịt hắn, cái lạnh thấu xương đã ập tới nhấn chìm nàng, dù cách lớp y phục cũng cảm nhận được sự băng giá trên người hắn.
Lông mi và lông mày thiếu niên phủ đầy sương giá, làn da vốn trắng nõn giờ như ngọc lạnh, trắng nhưng không chút hơi ấm.
Toái Kinh kiếm đứng sững giữa không trung, kiếm ý hóa thành từng sợi bạc len lỏi vào kinh mạch Tạ Khanh Lễ.
Vân Niệm chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ.
Nàng vội vàng vận công chữa thương cho hắn, linh lực đi vào kinh mạch hắn như bông tuyết tan vào nước, trong chớp mắt hóa thành hư vô, chẳng còn lại gì.
Biết rõ là vô ích.
Biết rõ là nàng không giúp được gì cho hắn.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy tuyệt vọng đến thế, dù nàng làm gì cũng chẳng giúp được gì cho hắn, không thể ngăn cản hắn bị thương, không thể cứu mạng hắn khi hắn bị thương.
Hơi thở Vân Niệm đau rát, nàng bất chấp tất cả truyền linh lực cho hắn.
Thiếu niên tựa vào lòng nàng, trong hơi thở lạnh lẽo thoang thoảng mùi hương thanh khiết của nàng, bên tai là tiếng gọi nghẹn ngào cố tỏ ra bình tĩnh của nàng.
Tạ Khanh Lễ rất muốn nói với nàng rằng hắn không sao.
Đừng khóc, đừng buồn, đừng sợ.
Hé miệng định nói nhưng chỉ thốt ra được một câu:
“Sư tỷ, đừng đi.”
Thiếu niên áo trắng nói: “Sư tỷ sốt từ chiều nay, đệ ở đây chăm sóc tỷ ấy, nếu đêm nay hạ sốt thì mai còn kịp dự yến tiệc Lưu Hoa, nếu không hạ sốt... cũng đành chịu thôi.”
Tô Doanh thảng thốt: “Nghiêm trọng vậy sao, sao lại ra nông nỗi này?”
Nàng vội vàng bước tới đặt tay lên cổ tay Vân Niệm bắt mạch, thiếu niên ngồi bên cạnh không phản ứng gì, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào người nằm trên giường.
Tô Doanh cẩn thận thăm dò kinh mạch Vân Niệm, Giang Chiêu cũng đóng cửa lại bước tới.
Hắn không nói gì, ôm kiếm dựa vào tường, lúc này đã là đêm khuya, ánh sáng trong phòng mờ ảo chiếu lên mặt thanh niên, nửa sáng nửa tối không nhìn ra cảm xúc.
Tô Doanh thu tay về, giúp lau mồ hôi trên trán Vân Niệm: “Haiz, kinh mạch hỗn loạn, khí tức cuộn trào mãnh liệt, đúng là phong hàn nặng rồi. Sư muội xưa nay sức khỏe rất tốt, sao lại đột nhiên ngã bệnh thế này?”
Tạ Khanh Lễ nhàn nhạt đáp: “Mấy ngày nay sư tỷ lo nghĩ quá nhiều, trước đó trọng thương ở Thúy Trúc Độ làm tổn hại kinh mạch nên sức khỏe không còn được như trước.”
Tô Doanh đứng thẳng dậy, đặt giỏ trúc trên tay lên bàn, nói:
“Ta dùng lê dại sư muội cho trộn với than tre làm chút hương liệu, vốn định giúp sư muội dễ ngủ, giờ muội ấy bị bệnh chắc ngủ không ngon, ta đốt lên cho muội ấy, đêm nay chắc sẽ ngủ ngon hơn.”
Giang Chiêu gật đầu: “Vất vả cho A Doanh rồi.”
Tô Doanh thong thả lấy nén hương nhỏ ra châm lửa, khói hương lan tỏa, trong phòng tràn ngập mùi lê dại thanh khiết.
Tạ Khanh Lễ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Niệm, Tô Doanh biết tính hắn xưa nay vẫn lạnh lùng như vậy.
Nàng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, sao thưa thớt, sắp qua nửa đêm rồi.
“A Doanh.” Giang Chiêu bước đến bên cạnh nàng: “Sư muội cần nghỉ ngơi, ở đây có sư đệ chăm sóc rồi, mai muội còn phải giúp Bệ hạ chuẩn bị yến tiệc Lưu Hoa, đêm nay về nghỉ ngơi trước đi.”
Tô Doanh vốn cũng không định ở lại lâu, mục đích đã đạt được không có lý do gì để nán lại nữa, nghe vậy liền gật đầu dứt khoát: “Được, vậy ta không làm phiền nữa.”
“Đi thôi, chúng ta cùng về.”
Tô Doanh xách giỏ trúc đi trước, Giang Chiêu theo sau, trước khi vén rèm châu, hắn quay lại nhìn hai “người” phía sau.
Giang Chiêu nói: “Tạ sư đệ, đêm nay phiền đệ chăm sóc Niệm Niệm kỹ lưỡng, nếu mai vẫn chưa đỡ, ta sẽ bẩm báo với Bệ hạ tình hình. Đệ trông chừng muội ấy cẩn thận, đừng để mấy kẻ không đâu vào quấy rầy muội ấy nghỉ ngơi.”
Thiếu niên áo trắng ngẩng đầu lên, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm hắn, gật đầu nói: “Vâng, sư huynh.”
Giang Chiêu đóng cửa lại.
Thiếu niên áo trắng lại quay về tư thế cũ, nhìn chằm chằm vào cô gái trên giường không chớp mắt.
Rất tuân thủ mệnh lệnh của Giang Chiêu.
“Vân Niệm” từ đầu đến cuối không mở mắt.
Hương trong phòng vẫn cháy âm ỉ, tàn hương rơi lả tả trên bàn, cả căn phòng nồng nàn hương lê thanh khiết.
Nồng đậm, thơm ngát.
Vân Niệm đi mãi gần nửa canh giờ mà không thấy bóng dáng con rối nào.
Nàng dừng bước.
Dạ minh châu trên tay soi sáng con đường hầm tối tăm dài hun hút phía trước.
Con đường này không có điểm cuối.
Tạ Khanh Lễ lừa nàng.
Nàng không nói rõ được cảm giác trong lòng, chua xót, khó chịu, cảm xúc khó tả như tơ tằm quấn c.h.ặ.t lấy trái tim, hốc mắt cay xè.
Hệ thống an ủi: [Quay lại xem hắn thế nào đi, hắn lừa cô đi cũng vì sợ cô lo lắng thôi.]
Vân Niệm hít sâu một hơi, quay người chạy ngược lại đường cũ.
Lúc đi mất nửa canh giờ, lúc về chỉ tốn chưa đến một khắc.
Một kết giới mờ ảo chặn đứng bước chân và tầm nhìn của nàng, đây là do Tạ Khanh Lễ dựng lên, nàng không nhìn thấy gì cả, không biết Tạ Khanh Lễ bên trong kết giới ra sao.
Vân Niệm nghiến răng định xông vào, kết giới như một khối nước mềm mại cản nàng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Khanh Lễ đang ngăn cản nàng.
Lần đầu tiên hắn ngăn cản nàng.
Vân Niệm giận hắn lừa nàng nhưng lại càng lo lắng hắn thực sự xảy ra chuyện, nỗi sợ hãi về những điều chưa biết xen lẫn cảm giác chua xót khó tả len lỏi trong tim, bóp nghẹt trái tim nàng.
Nàng vỗ mạnh vào kết giới mềm mại như nước, gào lên với người bên trong: “Tạ Khanh Lễ! Cho ta vào!”
Kết giới không nhúc nhích.
Vân Niệm càng hoảng hốt hơn: “Ta lo lắm, ta sợ lắm, đệ cho ta vào đi!”
Kết giới vẫn im lìm, kiên cường và vững chắc chắn trước mặt nàng, chia cắt nàng và hắn ở hai không gian.
“Tạ Khanh Lễ, đệ đã nói sẽ không lừa ta đã nói sẽ nghe lời ta mà!”
“Rõ ràng đệ đã hứa sẽ không rời xa ta, một mình ta ở đây sợ lắm, Tạ Khanh Lễ!”
Vân Niệm lải nhải hồi lâu, đến mức giọng khản đặc.
Nàng rụt tay về, c.ắ.n răng nói:
“Ta giận thật đấy! Đệ mà không cho ta vào, ta sẽ không thèm để ý đến đệ ba ngày!”
Kết giới d.a.o động một chút.
Mắt Vân Niệm sáng lên: “... Đệ vẫn không cho ta vào chứ gì? Một tháng không thèm để ý đến đệ!”
Kết giới d.a.o động dữ dội.
Vân Niệm hạ giọng đe dọa: “Bây giờ ta thực sự rất giận, ta nói thật đấy, đệ không cho ta vào, ta đi đây, thực sự không bao giờ thèm để ý đến đệ nữa, ta không cần đệ nữa...”
Kết giới vỡ tan theo tiếng nói của nàng.
Vân Niệm ngẩn người.
Thiếu niên nằm trên mặt đất yếu ớt mở mắt.
Hắn dường như không nhìn rõ mọi vật, môi mấp máy nói gì đó, Vân Niệm ở xa quá không nghe rõ.
Hắn giãy giụa muốn đứng dậy nhưng ngay cả sức nhấc tay cũng không có.
Hơi thở Vân Niệm run rẩy, khoảnh khắc đó nàng quên cả cách đi, gần như lảo đảo ngã nhào xuống bên cạnh hắn.
“Sư đệ, sư đệ.”
Nàng ôm lấy hắn, vừa chạm vào da thịt hắn, cái lạnh thấu xương đã ập tới nhấn chìm nàng, dù cách lớp y phục cũng cảm nhận được sự băng giá trên người hắn.
Lông mi và lông mày thiếu niên phủ đầy sương giá, làn da vốn trắng nõn giờ như ngọc lạnh, trắng nhưng không chút hơi ấm.
Toái Kinh kiếm đứng sững giữa không trung, kiếm ý hóa thành từng sợi bạc len lỏi vào kinh mạch Tạ Khanh Lễ.
Vân Niệm chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ.
Nàng vội vàng vận công chữa thương cho hắn, linh lực đi vào kinh mạch hắn như bông tuyết tan vào nước, trong chớp mắt hóa thành hư vô, chẳng còn lại gì.
Biết rõ là vô ích.
Biết rõ là nàng không giúp được gì cho hắn.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy tuyệt vọng đến thế, dù nàng làm gì cũng chẳng giúp được gì cho hắn, không thể ngăn cản hắn bị thương, không thể cứu mạng hắn khi hắn bị thương.
Hơi thở Vân Niệm đau rát, nàng bất chấp tất cả truyền linh lực cho hắn.
Thiếu niên tựa vào lòng nàng, trong hơi thở lạnh lẽo thoang thoảng mùi hương thanh khiết của nàng, bên tai là tiếng gọi nghẹn ngào cố tỏ ra bình tĩnh của nàng.
Tạ Khanh Lễ rất muốn nói với nàng rằng hắn không sao.
Đừng khóc, đừng buồn, đừng sợ.
Hé miệng định nói nhưng chỉ thốt ra được một câu:
“Sư tỷ, đừng đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









