“Hạ lão đại thế nào rồi?”

Hầu Tử Kiệt đang chọn bài hát trước màn hình dừng động tác, mắt nhìn Tiểu Lộ gánh Hạ lão đại vào.

“Uống nhiều quá.”

Hạ Lê lắc đầu, vì chóng mặt, thân thể không ngừng đổ về phía người Lucia.

“Xùy, giả vờ đó!” Trần Đào trên sofa phỉ nhổ một cái.

Năm thi đại học, bốn người bọn họ trong quán bar uống say mèm, cuối cùng vẫn là Hạ Lê phụ trách đưa bọn họ về tận cửa nhà.

Nãy ăn tôm hùm đất mới uống mấy ly, đã bộ dáng say khướt này, vừa nhìn là biết giả.

Cũng chỉ có cô gái đơn thuần dễ lừa như Tiểu Lộ mới bị hắn lừa được.

Trần Đào nhìn chằm chằm Tiểu Lộ đặt Hạ Lê nhẹ nhàng vào góc sofa, lại dùng trán đo nhiệt độ Hạ Lê.

Thông thường cô gái hơi có tâm cơ đều biết, bạn trai mình đang giả say, sau đó là tiết mục tình nguyện ngại ngùng trong góc làm việc ngại ngùng.

Dù sao chỉ cần bạn trai nói mình say, vậy mọi động tác vượt giới hạn sau đó của hắn đều có thể được khoan dung.

Nhưng Tiểu Lộ và những thiếu nữ đó rõ ràng không giống.

Cô ấy thật sự cho rằng Hạ Lê say rồi.

Không những không biểu hiện cảm giác e thẹn tâm đầu ý hợp mà thiếu nữ nên có, ngược lại, cô ấy đang nghiêm túc chăm sóc Hạ Lê.

Đưa trà nước, lại lấy trên đĩa trái cây một miếng dưa hấu nhét vào miệng Hạ Lê.

Sau khi thử mấy lần nhiệt độ trán, lại dìu Hạ Lê nằm ngửa, lúc đặt chân lên còn không quên giúp anh cởi giày.

Chết tiệt!

Trần Đào càng nghĩ càng ghen tị không thôi.

Cảm giác muốn yêu đương mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào, Trần Đào lấy điện thoại ra lật trái lật phải, phát hiện bản thân thậm chí không có một người khác giới có thể chơi mập mờ.

“Hầu Tử, đặt cho tao hai bài tình ca, tối nay hát cho nó đấy!” Trần Đào giọng to lên.

“Còn choáng không?”

Lucia đặt tay nhỏ lên thái dương Hạ Lê xoa xoa, đây là phương pháp giảm chóng mặt trên mạng nói.

Hạ Lê như xác chết nằm trên sofa, biểu cảm yên ổn.

“Choáng.”

“Vậy, vậy làm sao?”

Lucia nghiêm túc nói, “Trên mạng nói, ong mật và sữa giải rượu…”

“Mật ong, không phải ong mật.”

“Ồ phải, mật ong.”

Hạ Lê có chút khó khăn mở mí mắt.

Lucia ngồi cạnh đầu anh, ánh đèn trong KTV u ám, đèn trụ màu sắc trên đỉnh đầu rơi xuống một chút vệt sáng, chiếu lên gương mặt lo lắng của nàng.

Ép khóe miệng không nhịn được thành một đường thẳng, Hạ Lê thở dài nói.

“Chậc, gáy hơi trống… nếu có cái gì đó nằm một chút thì tốt.”

“Anh chờ đã.”

Do hoàn toàn không hiểu kế sách của con người, ác lộng chất phác bắt đầu suy nghĩ kỹ phương pháp giải quyết.

Nàng tới trước mặt Trần Đào, Trần Đào cầm micro chuẩn bị bắn rap, quay đầu thấy Tiểu Lộ đứng bên cạnh mình, người giật mình.

“Cái gối phía sau lưng anh có muốn không?”

“Ồ ồ, không cần, cho em…”

Trần Đào rút chiếc gối ôm dưới mông ra, vội vàng đưa cho Lucia.

Lucia lấy được đạo cụ, lại quay về.

Hạ Lê: “…”

Anh muốn nằm là đùi em, chứ không phải chiếc gối ôm Trần Đào dùng mông ngồi qua!!

“Ngẩng đầu lên đi…”

Ác long nâng vai Hạ Lê lên, phát hiện không nâng nổi.

Hạ Lê giả chết, sống chết không chịu ngẩng đầu lên.

Sau đó, anh như người ngất đi, lật người, tay giơ ra, ôm thân người Lucia vào trong lòng.

“Áo em hình như khá mềm.” Hạ Lê ý có chỉ.

Lucia lập tức cởi áo khoác gấu xanh ra, “Bây giờ ta cho anh!”

“Đùi hẳn cũng khá mềm.”

“Nhưng anh nói qua, bên ngoài không thể tùy tiện cởi quần…” Lucia cảm thấy khó xử.

“…”

Hạ Lê người tê liệt.

Lucia sức lực rất lớn, nàng nâng đầu Hạ Lê như nâng cái vại, sau đó nhét chiếc gối đó dưới đầu anh.

“Như vậy không khó chịu nữa rồi!”

Ác long hai tay vỗ vỗ, xong việc.

Không hổ là ta!

Hạ Lê nằm trên sofa đặc biệt yên tĩnh, giờ thật sự giống chết rồi.

Trong phòng hát cỡ trung tương đối rộng rãi, F3 cầm micro đang gào thét.

Mấy vị tại chỗ đều không phải loại giỏi hát hò, nhưng lại thích hát, thuộc loại vừa gà vừa thích chơi.

Hạ Lê nghe tai ngứa ngáy, lén ngẩng mắt muốn xem một vòng tình hình xung quanh, kết quả vừa mở mắt, liền thấy Lucia ngồi xổm bên cạnh mình, đôi mắt thẳng thớm nhìn mình.

“Ta nghĩ ra một phương pháp giải trừ ma pháp choáng váng khác.”

“Phương pháp gì…?”

“Lấy độc trị độc,” Lucia cơ trí nói, “Hai loại ma pháp hiệu quả tiêu cực chồng chéo lẫn nhau, sóng ma pháp sẽ trùng hợp, có xác suất hai cái triệt tiêu.”

Lucia nắm hai chai rượu trong tay, đáy chai lạnh lẽo áp lên mặt Hạ Lê.

“Đây!”

“Em em em…”

Hạ Lê tức ngất đi, trực tiếp nhắm mắt giả chết.

Ngay lúc này, cửa phòng hát bị đẩy ra, một tia ánh sáng dịu dàng từ hành lang chiếu vào.

Một nữ sinh dáng người cao nhìn vào bên trong qua cửa, xác nhận đều là người quen, kinh hỉ nói.

“A~ đang hát này!”

“Tới rồi tới rồi.”

“Cậu cuối cùng cũng tới!”

Hầu Tử Kiệt cầm micro cười nói, âm thanh nói từ loa truyền ra.

Chu An Kỳ vào phòng, đặt túi và áo khoác lên sofa, một thân áo len ôm sát màu đen hòa làm một với nền.

“Đây không phải tàu cao tốc muộn giờ sao, năm nay tàu cao tốc muộn giờ cũng khá hiếm~”

Vứt bỏ túi to túi nhỏ trong tay, Chu An Kỳ chuẩn bị bốc một miếng dưa hấu trên đĩa trái cây giải khát, kết quả khóe mắt lờ mờ thấy hai bóng người, giật mình.

“Hửm? Hạ ca, sao anh nằm…”

Lời nói tới nửa, Chu An Kỳ thấy cô gái nhỏ ngồi xổm bên cạnh Hạ Lê.

Ánh mắt dừng một chút, sau đó biểu cảm trên mặt vừa kinh ngạc vừa bất ngờ.

“Em là bạn gái Hạ ca? Nãy trong nhóm nói qua??”

Lucia ngồi xổm bên cạnh sofa, chen vào cạnh đầu Hạ Lê.

Nếu Hạ Lê đang đứng, bây giờ nàng chắc chắn sẽ trốn sau lưng Hạ Lê, nhưng Hạ Lê bây giờ là tư thế nằm, nên chỉ có thể vớ cánh tay Hạ Lê làm khiên đỡ đạn.

Hạ Lê mở mắt, rõ ràng cảm thấy Lucia ôm cánh tay mình thân thể đang ở trạng thái căng cứng.

Đây là một loại căng thẳng? Hay nói là… địch ý?
Rõ rằng tên này thấy người đàn ông, nhiều nhất chỉ là không hứng thú, hoặc chê đối phương trên người có virus, nên cố ý tránh.

Kết quả thấy con gái… ngược lại biểu hiện mạnh hơn?

Hạ Lê cảm thấy nghi hoặc, cũng không giả choáng nữa, vội vàng ngồi dậy.

“Em gọi Tiểu Lộ phải không, chào em chào em!”

Chu An Kỳ cười tới chào hỏi, cô ấy đeo một chiếc kính gọng đen, tóc xoăn màu nâu xõa ra, trên người lẫn mùi hương mỹ phẩm.

“…”

Lucia thân thể căng cứng, di chuyển về sau, theo sống lưng duỗi thẳng, mông nhỏ đã ngồi trong sofa.

Đối mặt với bàn tay đồng giới giơ ra, Lucia đương nhiên biết đây là một loại biểu thị thân thiện.

Nhưng nàng không thích cảnh tượng như vậy.

Lucia cũng không biết đây là loại thái độ thế nào, nhưng nếu lấy hiểu biết của tộc rồng mà nói, đại khái là một loại ‘cạnh tranh của giống cái’.

Hai con rồng cái gặp một con rồng đực thuận mắt, sau đó hình thành quan hệ cạnh tranh và đối địch.

“Tay…”

Hạ Lê ôm nửa người Lucia trước người, anh hai chân dang ra, Lucia cứ thế co rút trong chân anh.

Thấy Lucia ngây người lâu rồi, anh mới đưa môi lại gần tai nhỏ Lucia, ôn hòa nhắc nhở.

Lucia quay đầu, nhẹ nhàng nhìn Hạ Lê một cái.

Hạ Lê đơ người.

Hửm?

Sao cảm thấy, ánh mắt Lucia vừa nhìn mình kỳ quặc thế.

Có cảm giác đột nhiên bị rồng trừng mắt.

Anh lần đầu tiên thấy ác long dữ với mình như vậy.

“Chào em, tên đầy đủ chị là Chu An Kỳ, em gọi chị An Kỳ hoặc Kỳ Kỳ đều được… tính theo tuổi, chị nên lớn hơn em, em cũng có thể gọi chị một tiếng chị Kỳ, ha ha~~”

Chu An Kỳ cũng không cảm thấy khó chịu, cô ấy nắm tay nhỏ Lucia, lên xuống bắt tay.

Làm xong giới thiệu, cô ấy lại không ngừng quay người, đối với đĩa trái cây và bỏng ngô đại khai sát giới.

“Đói chết đói chết, cơm hộp trên tàu cao tốc khó ăn quá! Đào Tử, tiệm KTV này có thể đặt đồ ăn ngoài không?”

“Chắc được đó, không thì lát nữa anh xuống dùng áo cho cô chuyển lậu lên!!”

Chu An Kỳ là tính cách ngoài lạnh trong nóng điển hình, chưa quen thì là nữ học bá thanh lãnh, quen rồi thì giống tính Trần Đào, ồn ào.

“Em làm gì thế…”

“Sao em ngốc nghếch thế.”

Ác long trong lòng Hạ Lê đã ngây người lâu rồi, anh giơ tay véo một cái vào mặt ác long.

Lucia ngửi lòng bàn tay mình.

Ừm, có mùi người phụ nữ vừa nãy, mà mùi còn rất nồng.

Vừa lau lòng bàn tay lên áo len, Lucia lại quay đầu hít một hơi trên người Hạ Lê.

Trên người Hạ Lê không có mùi này, khiến nàng yên tâm hơn nhiều.

“Làm gì thế.” Hạ Lê cười.

Ác long này cũng quá cảnh giác rồi?

Đây là tuần tra lãnh thổ của mình?

“Đây là bạn bè, quan hệ giữa anh và cô ấy, giống với Đào Tử bọn họ, không khác biệt.” Hạ Lê giải thích.

Để Lucia hiểu quan hệ này sát thực hơn, anh bổ sung, “Giống như con rồng lửa cái em quen biết lúc nhỏ vậy, nếu các em giữa chừng không chia tay, mà thỉnh thoảng duy trì liên lạc, sẽ là quan hệ như anh và Chu An Kỳ.”

“Nhưng chúng ta cùng giới tính.”

Gương mặt nhỏ Lucia dưới ánh đèn biến hóa lúc sáng lúc tối.

“Bạn bè không liên quan giới tính, nên không cần để ý giới tính.”

“Vậy chúng ta còn cùng nhau ngủ…”

“Dừng lại,” Hạ Lê che miệng nhỏ nàng một cái.

“Mấy đứa anh nhà ở rất gần, ngoại trừ không ngủ cùng nhau, lăn hố bùn, cướp cơm ăn, câu cá bằng pháo… những việc này đều làm qua.”

“Ồ…” Lucia hình như hiểu một chút.

Bạn bè không liên quan giới tính, chỉ là bạn chơi thôi, quan hệ với nàng và Hạ Lê khác xa.

Nên, tranh giành con cái gì, cũng căn bản không tồn tại.

“Anh nói rồi, em là bạn gái duy nhất của anh.” Hạ Lê nói nhỏ bên tai nàng.

Hơi thở anh thở ra rất nóng, còn mang theo hương lúa mạch nhè nhẹ.

Lucia tai ngứa rần, không nhịn được gãi gãi, vành tai lập tức đỏ ửng lên.

“Mau đi chào hỏi, làm quen… kết bạn là nhiệm vụ hôm nay của em đó.”

Nói xong, anh vỗ nhẹ vào eo nàng, thúc giục.

Lucia căng thẳng nuốt nước bọt.

Cuối cùng làm tốt chuẩn bị tâm lý, dũng cảm bước ra bước đầu tiên.

Nàng giơ bàn tay nhỏ trắng nõn ra, vẫy vẫy trước mặt Chu An Kỳ.

Chu An Kỳ một miệng dưa hấu ngậm trong miệng, suýt sặc.

Thiếu nữ có chút ngại ngùng đứng trước mặt mình, một tay nỗ lực giơ ra, nhưng vì sợ hãi mà co rút lại.

Cô ấy mặc chiếc áo khoác gấu xanh lông xù, áo khoác lớn hơn người một vòng, khiến cả người cô ấy trở nên nhỏ nhắn xinh xắn.

Con gái đều thích đồ vật đáng yêu, Chu An Kỳ cũng không ngoại lệ.

Cô gái như Lucia, trong mắt cô ấy có thể nói là đòn chí mạng.

“Chào… chị An Kỳ.”

Lucia mặt nhỏ đỏ ửng, giọng nói vì ngại ngùng mà sinh sượng.

“Phụt——”

Chu An Kỳ suýt một ngụm lão huyết phun ra.

Ôi, em gái thật đáng yêu!

Khó trách khiến lão Hạ cây sắt này nở hoa!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện