Đánh giá của Hạ Lê về việc lén hôn má ác long là:

Rất đã, muốn làm thêm lần nữa.

Gò má lạnh như thạch đó rất mềm, hôn xong rất nhanh sẽ tăng nhiệt, sau đó trở nên đỏ như đào.

Đây cũng tính là một loại e thẹn chứ? Tuy có phần lớn nguyên nhân là Hạ Lê phản tướng một quân, chất vấn nàng, mới khiến nàng có chút ngại ngùng.

Nhưng, cho dù hợp tình hợp lý, việc này đối với Hạ Lê mà nói cũng có ý nghĩa chiến lược.

Ừm, khoảng cách ác long e thẹn cuộn trong lòng mình nói thích mình, đã không xa rồi.

Ra khỏi phòng hát KTV, lúc này đã nửa đêm.

Đồng hồ sinh học Hạ Lê lại bắt đầu buồn ngủ, trong đó nên có một phần nguyên nhân là rượu tác quái.

Tính thời gian cũng khá lâu rồi, cuối tuần tụ họp nhỏ hôm nay cũng nên tan rồi.

Hạ Lê bên ngoài KTV bắt hai chiếc taxi, F3 và Chu An Kỳ không ai chịu cùng xe với hai người bọn họ, bốn người chui vào cùng một chiếc xe.

“Tao không được rồi, hôm nay thật không được rồi.”

“Trên xe ăn thêm hai miếng cơm chó, tao chắc chắn nôn ra.”

Trần Đào giơ cờ trắng đầu hàng, Hầu Tử Kiệt và Phó Viên mỗi người kẹp một cánh tay, gánh hắn lên xe, trong miệng hắn còn lẩm bẩm sau này phải tìm một bạn gái trước mặt Hạ Lê khoe khoang.

“Mau đi đi, đừng để hắn nôn lên xe.”

Hạ Lê vẫy tay, bảo bọn họ mau cút.

Dắt Lucia lên chiếc taxi khác, ác long lên xe liền yên lặng ngồi bên cạnh Hạ Lê không nói gì.

Có lẽ là biết Hạ Lê uống rượu, nàng hôm nay trong xe không biểu hiện cảm giác khó chịu không gian kín, mà là đặt đôi mắt chằm chằm Hạ Lê, sợ Hạ Lê kích hoạt ma pháp choáng váng ngã xuống.

Mãi tới về nhà, Hạ Lê đi vào nhà, nằm lên sofa, nhìn ác long mở đèn ở cửa hỏi.

“Em cứ nhìn chằm chằm anh làm gì?”

Lucia đang thay giày, ma pháp đèn điện bị nàng chạm nhẹ là mở.

Ánh đèn vàng ấm nhanh chóng xua tan bóng tối, chiếu lên khuôn mặt còn hơi đỏ.

“… anh có muốn uống nước không?”

Chỉnh đèn phòng khách tối hơn, Lucia khéo léo chuyển đề tài.

Hạ Lê nằm trên sofa nhịn cười.

Con rồng ngốc này… hẳn là chưa nghĩ thông vừa rồi làm sao đặt mặt lên miệng anh.

Nàng đương nhiên nghĩ không thông.

Dù sao đây là Hạ Lê chủ động hôn lên.

“Uống.” Hạ Lê gật đầu.

Không uống cũng phải uống, nước Lucia rót, xem anh có uống sạch không.

“Cho anh, ta đi vệ sinh.”

Lucia đặt cốc nước lên bàn trà, chuẩn bị chuồn mất.

Hiệu quả choáng váng sau uống rượu, nàng trước tra trên điện thoại rồi, hiệu quả này không kéo dài lâu, theo chức năng cơ thể con người, cơ bản ngủ một giấc là khỏi, nhưng phải chú ý bổ sung nước giữa chừng.

“Tối nay có thể mưa,”

Hạ Lê đều không xem dự báo thời tiết, nói lung tung.

“Nửa đêm gió hẳn cũng khá lớn.”

“Ồ…” Lucia như hiểu không hiểu gật đầu.

Hạ Lê uống nước ục ục, trở mình xuống sofa, thân thể đã hành động.

“Anh đi đặt gối em sang phòng anh, lát nữa em tắm xong ra trực tiếp tới chỗ anh.”

“Ồ…”

Do giọng điệu anh nói quá đương nhiên, lời nói như ‘cơm làm xong, lát nữa em tới ăn’ thuận miệng, Lucia đều phản ứng không kịp, mơ hồ liền đồng ý.

Hạ Lê đến phòng ác long càn quét sạch sẽ, ôm về phòng nhỏ tối om của mình trải ra.

Lúc đầu chiếc giường này không nên mua.

Mua hai chiếc giường sau đó lừa… khuyên Lucia tới phòng nhỏ tối om ngủ cùng, không phải thuần lãng phí sao.

Không thì một chiếc giường ngủ trưa, một chiếc giường ngủ tối được rồi.

Hạ Lê nằm trên giường, nghe tiếng nước phòng tắm đứt quãng, trong đầu không khống chế được tưởng tượng cảnh tượng phòng tắm.

Xòe tan lớp sương mỏng nhẹ, thân thể trắng như ngọc của thiếu nữ dưới vòi nước nóng phản chiếu sắc da ẩm ướt…

Chỉ trong đầu tưởng tượng một lúc, Hạ Lê có cảm giác huyết mạch căng phồng.

Anh nắm gối qua, đè lên đầu mình, toan vứt bỏ những thứ linh tinh này.

Tình cảm ‘thích’, tuyệt đối không thuần túy như trên mạng nói.

Đây là loại tình cảm mang tính mục đích mạnh mẽ.

Nhìn thấy gò má nhỏ dưới đèn đường muốn hôn một cái, nhìn thấy bàn tay nhỏ nhét túi muốn kéo ra nắm, thấy nàng tốt với mình, chỉ muốn kéo nàng vào lòng mình…

Tương tác thân thể với người mình thích, chính là phần thưởng lớn nhất cho loại tình cảm này.

Tuy rằng, Lucia ở thế giới này duy nhất gửi gắm tình cảm chỉ có Hạ Lê, nhưng Hạ Lê cảm thấy còn xa mới đủ.

Luôn cảm thấy thiếu chút gì đó.

Bản thân một phía trêu chọc một con rồng ngốc chưa trải đời, nói tới cùng cũng chỉ là tự giải trí.

Có câu nói rất đúng, hạnh phúc là vui vẻ của hai người…

Vui vẻ một người, đó gọi là đơn phương.

Vậy, con rồng ngốc này có vui không?

Chuyện tình cảm thật phức tạp, vì không có công thức và đáp án tiêu chuẩn, nên luôn khiến người ta mê mang.

Đèn ngủ nhỏ trên đầu giường lúc sáng lúc tắt, Hạ Lê nhìn trần nhà, trong đầu nghĩ chuyện lộn xộn.

Cuối cùng men rượu chai rượu đó xông thẳng lên đầu, Trái Đất hình như trong đầu tự quay, Hạ Lê thở một hơi đục ngầu.

Hỏng.

Hôm nay uống thật không ít.

“Cốc cốc cốc,”

Cửa phòng bị người khác gõ nhẹ, do cửa căn bản không đóng, gõ hai cái liền tự động đẩy ra.

“Ở nhau nhiều ngày rồi, khách sáo làm gì.” Hạ Lê quay đầu nhìn.

Ác long quấn khăn tắm vịt con vàng, trong lòng ôm con cừu siêu lớn bị Hạ Lê bỏ sót, nhẹ nhàng trèo lên giường.

“Bên ngoài hình như không mưa…”

Bên cạnh có tiểu ác long thơm tho trườn qua, bàn chân nhỏ lạnh lẽo chui vào chăn.

“Có thể lát nữa mưa…”

Hạ Lê nói tới nửa, lại nuốt xuống.

Loại dựa vào lừa gạt này đều là tự giải trí, thỉnh thoảng trêu chọc rồng ngốc quả thật có thể làm gia vị cuộc sống, nhưng làm vậy đối với thúc đẩy tình cảm hai người bọn họ không tác dụng.

Mục tiêu Hạ Lê bây giờ rất rõ ràng.

Chỉ bản thân một phía tấn công, ác long vĩnh viễn không thể ý thức tình cảm mình, Hạ Lê phải để nàng tự chủ động.

Nếu nàng không chủ động… lúc đó mình lại trơ trẽn là được.

“Nhìn nhầm rồi,” Hạ Lê nói.

“Hẳn không mưa. Em muốn về phòng mình ngủ, hay ở đây ngủ?”

“Hôm nay không mưa nữa rồi?”

Lucia móc bàn chân nhỏ lạnh lẽo, trong chăn lật một mặt, mặt hướng Hạ Lê chớp mắt.

“Em muốn về phòng đối diện không?” Hạ Lê lại hỏi.

“Không…”

Lucia ngửi thấy mùi rượu, cuộn chăn nhỏ mình chặt hơn.

“Bây giờ anh đang trong ma pháp choáng váng… chính là trạng thái say rượu, nếu là ta về phòng mình, nửa đêm anh bị rượu tấn công, ta đều không biết.”

Lucia giải thích.

Hạ Lê cảm thấy trong lòng có dòng chảy ấm, anh giơ tay bóc gò má mềm mại của ác long từ trong chăn ra.

“Vậy nếu lát nữa ma pháp rượu trong cơ thể anh phát động, điều khiển anh vào trạng thái cuồng bạo, em làm sao?”

“Cho anh dùng đại thanh tỉnh thuật!”

“Cho anh một cái tát?”

“Không phải không phải… là cho anh thúc nôn, trên mạng nói như vậy có thể nhanh tỉnh.”

Lucia nói rất nghiêm túc, hình như nàng quả thật vì việc này đặc biệt học tập tri thức.

Tiếc là chủ đề hai người đều không trên cùng đường đua.

Hạ Lê lén lút đặt lòng bàn tay áp lên ga trải giường mò về phía trước, như một kẻ săn mồi ẩn nấp trong bóng tối, anh mò nửa ngày đều không mò được móng rồng.

Ác long bật chăn, bắt được anh.

Nàng không biết ý nghĩa Hạ Lê giơ tay ra là gì, chỉ lo lắng bàn tay này lộ ra ngoài sẽ cảm lạnh, lại lặng lẽ đẩy tay anh về.

“…”

Thất vọng thu tay, Hạ Lê không đạt được, biểu cảm u uất.

Tuy rằng để Lucia tự chủ động rất quan trọng, nhưng bên Hạ Lê căn bản không cần kiêng khem.

Kiêng khem làm gì, cô gái thích đều đưa tới tận cửa, anh ôm cũng không ôm, vậy không thuần túy là hành vi của con rùa sao.

Hạ Lê đơn giản dịch thân thể qua, trực tiếp ôm lấy tiểu ác long thơm tho sạch sẽ này.

“Em biết cái gì là lễ thượng vãng lai không?”

“Nễ thượng… thượng gì?”

“Là lễ không phải nễ.”

Không hổ rồng tỉnh Thục, âm biên và âm mũi phân không rõ.

“Một thành ngữ… đại khái ý là, em làm gì với anh, anh cũng nên làm gì với em, đây chính là lễ thượng vãng lai.”

“Ồ…”

“Chính là hôm nay em dùng mặt cọ miệng anh, nên anh cũng phải dùng mặt cọ miệng em, đây là cách thức vãng lai thường có giữa bạn trai bạn gái con người.”

“Ồ! Còn có cách nói như vậy…”

Lucia lần đầu tiên nghe nói, những thứ này trên mạng không có dạy.

“Nhưng hôm nay ta thật không cố ý…” nàng giải thích.

“Anh biết, không sao, nên bây giờ anh cọ lại là được.”

“Được…”

Lucia cũng không từ chối, chỉ cọ cọ thôi, không phải việc gì khác.

Thế là nàng chu môi nhỏ, đợi Hạ Lê tới gần.

Nhưng Hạ Lê lại mặt dày không động, anh chỉ gò má phải mình, ý là bảo Lucia ‘in môi em ở đây’.

Lucia cảm thấy nghi hoặc.

Rốt cuộc ai cọ ai?

“Lễ thượng vãng lai.”

Hạ Lê nhắm mắt nằm trên giường, trong miệng không ngừng nhấn mạnh.

“…”

Lucia chỉ có thể ngồi dậy, trong phòng nhỏ tối om u ám, bóng người đèn ngủ theo nàng đứng dậy lay động.

Bóng ác long bao trùm lên người Hạ Lê, nàng cúi người, ôm mặt Hạ Lê, ở đó in một nụ hôn ẩm ướt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện