Ban đầu định dành một buổi chiều để tích góp chút bản thảo dự trữ, Hạ Lê chuẩn bị hai ngày nay ở nhà chơi với Lucia.
Anh và Lucia sống với danh nghĩa quan hệ tình nhân lâu như vậy, nhưng lại chưa từng có một lần hẹn hò chính thức.
Cho dù Lucia không có nhu cầu như những cô gái con người, nhưng Hạ Lê là nam, rốt cuộc cũng nên làm gì đó.
Anh đã lên kế hoạch rồi, bản thảo dự trữ thêm hai chương nữa là dẫn Lucia đi chơi.
Dù sao bây giờ xe cũng có rồi, đi xa rất tiện.
Kết quả hôm nay một trận vật lộn xuống, chữ là một chữ cũng không viết, thời gian đều dành để vuốt ve rồng.
Hạ Lê mất một lúc mới dỗ được ác long.
Sợ ác long coi anh như kẻ xấu, từ nay xa lánh mình.
Anh giải thích, lừa lúc nãy không gọi là lừa, đây là mánh khóe thường dùng của nam giới con người đối với nữ giới mình thích.
Giống như những loài chim trong tự nhiên sẽ tán tỉnh, cách tán tỉnh của con người phức tạp hơn...
Lucia suy nghĩ một lúc, phát hiện thực sự cũng có lý.
Thế là không cáo buộc tội ác của Hạ Lê nữa, mặt đỏ hồng định vào bếp làm bữa tối cho Hạ Lê.
Hạ Lê một cái kéo cô lại, hôm nay là thứ Năm, nói gì cũng phải để Lucia ăn một bữa gà rán hamburger với mình.
Lucia miệng nói 'đồ ăn ngoài đâu có khỏe mạnh bằng ở nhà', thực tế đợi đồ ăn mang đến xong, cả con rồng ăn thơm đến mức chỉ còn xương gà không cắn vỡ được mà nuốt chung.
"Ngon không?"
"Ừm, ngon."
Loại đồ ăn dỗ trẻ con này dùng để dỗ rồng cũng lập tức có hiệu quả.
Lucia mút sạch ngón tay, khuôn mặt no nê đặc biệt thư giãn.
"Đây chính là mục đích kiếm tiền," Hạ Lê gõ gõ hộp rỗng nói.
"Tiền tệ con người kiếm được trong xã hội này, mãi mãi chỉ có hai tác dụng — thứ nhất là để sinh tồn, thứ hai là để làm vui lòng bản thân. Thường thì cái sau sẽ chiếm tỉ lệ rất lớn.
Bây giờ xã hội này muốn chết đói kỳ thực rất khó, mì sợi năm tệ ăn một tuần, không được nữa lật thùng rác hoặc ra ngoài xin ăn đều sống được. Những nỗ lực chúng ta làm trong xã hội này, cơ bản đều là để làm vui lòng bản thân."
"Ồ..."
Lucia nghe hiểu một đại khái.
Đồ ăn mua bằng tiền thực sự ngon hơn đồ tự làm ở nhà.
Bỏ qua phân lượng và tỉ lệ giá trị không nói, ít nhất cảm giác thỏa mãn ăn những đồ ăn này mang lại, Lucia là cảm nhận được rồi.
"Một hộp này bao nhiêu tiền?" Cô hỏi.
"Hôm nay có hoạt động, năm mươi tệ, bình thường chắc đắt hơn một chút."
"Năm mươi..."
Lucia bẻ ngón tay, bắt đầu dùng đơn vị tính riêng của mình — bánh rán dầu, để đánh giá giá trị bữa ăn này.
"Năm mươi cái bánh rán dầu." Hạ Lê giúp cô tính ra đáp án.
"Năm mươi cái!" Ác long run giọng.
"Ừm, vì chúng ta ăn nhiều, anh đặt ba hộp."
"Vậy đắt quá!"
"Một trăm năm mươi tệ, thỉnh thoảng ăn một bữa không có vấn đề," Hạ Lê dẫn dắt:
"Tiền trong xã hội này để trong túi chỉ ngày càng mất giá, năm tệ mười năm trước mua được năm cân gạo, năm tệ bây giờ chỉ mua được hai cân, đây chính là mất giá."
"Vậy nên tiền của chúng ta sau này nên tiêu thì tiêu, không cần thiết tiết kiệm trong khoản chi sinh hoạt, những khoản chi này đối với chúng ta là nhu cầu cứng."
Hạ Lê trước đây luôn truyền đạt quan niệm nhân sinh con người cho Lucia, bây giờ nên nói cho cô giá trị quan của xã hội này rồi.
Anh chỉ sợ ác long quá tiết kiệm giữ nhà, mỗi ngày cùng anh ở nhà sống cuộc sống khổ cực.
Ấm ức anh thì có thể, anh không phải chưa từng trải qua cuộc sống khổ cực một thùng mì ăn một tuần.
Nhưng ấm ức bạn gái anh, chính là không được.
"Nhưng... bây giờ chúng ta đều không có cách kiếm tiền."
Lucia cúi đầu nghịch xương gà trên bàn, trầm tư.
Sau khi hiểu được tầm quan trọng của tiền tệ đối với cuộc sống hiện đại, Lucia ngày càng có cảm giác khủng hoảng.
Rồng lớn mất sức mạnh, muốn trong xã hội con người tìm được một chỗ đứng của mình rất khó.
Lucia hiểu rõ với năng lực hiện tại của mình, gần như không thể tìm được công việc thích hợp trên xã hội, cô không cách nào kiếm tiền.
Vì vậy, cho dù chỉ là tiền một bữa lẩu thỏ, cô cũng muốn cố gắng tiết kiệm lại.
Ý nghĩ này nói ra cũng kỳ quái.
Rõ ràng trước đây làm rồng, bất kể ăn gì, làm gì đều không lo lắng, bây giờ lại trở nên do dự trước sau.
Lucia cẩn thận phân tích nguyên nhân căn bản của ý nghĩ này...
Cô muốn và Hạ Lê sống lâu hơn một chút.
"Quyển Kiến Văn Lục đó không phải đã bắt đầu có thu nhập rồi sao?"
Hạ Lê gõ gõ mặt bàn, đánh thức con ác long suy nghĩ lạc đề.
"Với lại, không phải đã nói rồi sao, anh sẽ ra ngoài tìm việc làm."
"Vậy ta đây?" Ác long hỏi.
"Em? Em mới đến Trái Đất bao lâu... trước tiên làm quen cuộc sống ở đây, đợi em tìm thấy việc mình thích làm sau đó quyết định cũng không muộn."
"Ta cứ ở nhà ăn bám như vậy?"
Lucia ngẩng khuôn mặt vẫn dính tương cà lên, mơ hồ hỏi.
Hạ Lê cười một tiếng, "Ăn bám thì sao, ăn gạo nhà anh, anh thích."
"..." Lucia nghẹn lời.
Anh hùng trước đó không lâu còn nói muốn cô tự lực cánh sinh, không làm việc thì ra ngoài làm rồng lang thang... bây giờ sao lại đổi ý rồi.
Chẳng lẽ đây cũng là một biểu hiện của sự thích? "Được rồi được rồi, em cứ để tâm vào trong bụng, có khó khăn gì anh hy vọng em có thể dựa vào anh, chứ không phải một mình ở đó nghĩ bậy."
Hạ Lê đứng dậy dọn rác trên bàn.
Giá trị quan của Lucia bây giờ vẫn chưa hình thành, muốn sửa hành vi tích trữ vốn có của tộc rồng kỳ thực rất đơn giản, nhiều để cô hưởng thụ niềm vui tiêu dùng mang lại là được.
"Đi, ra ngoài tiêu hóa đồ ăn."
Gom hết rác đem theo, Hạ Lê lấy chìa khóa xe lắc lắc trước mặt Lucia.
Xe cũng có trong tay rồi, không lái nhiều hai ngày sao được.
Lucia cũng không nói nhiều, như thường ngày hóa thân rồng bám đuôi đi theo phía sau Hạ Lê.
"Dì vừa tan ca đấy ạ, dì Triệu."
Trong lối đi, dì Triệu Tầng hai đang lục trong túi tìm chìa khóa, nghe tiếng chào của Hạ Lê, bà cười quay đầu.
"Ừ, hôm nay cửa hàng không bận, nên tan ca sớm về. Các cháu ăn chưa, nhà có cơm, hay đến nhà dì ăn tạm một bữa?"
"Ăn rồi ạ, bọn cháu định đi dạo."
"Được, lái xe chậm thôi nhé."
Từ chối ý tốt của hàng xóm, Hạ Lê kéo tay nhỏ của Lucia xuống lầu.
Bên ngoài trời vẫn còn sáng, khu vực Tứ Xuyên thường đến tám giờ tối mới hoàn toàn mặt trời lặn.
Lúc này mặt trời đang đỏ, gắt như lửa treo trên trời.
"Vừa rồi chào hàng xóm, anh xưng hô thế nào, em cũng nên theo anh cùng xưng hô, đây là lễ nghi cơ bản giữa con người." Hạ Lê vừa đi vừa nói.
Lucia rất nghiêm túc nghe xong, suy nghĩ: "Lễ nghi... vậy Chu An Kỳ bọn họ loại đó thì sao?"
"Bạn bè với nhau không sao, tùy tiện xưng hô, hoặc không xưng hô cũng được, chủ yếu là đối với bề trên... đặc biệt là bố mẹ anh, sau này em gặp họ, cũng phải như vậy hàn huyên vài câu, hỏi thăm hai tiếng, như vậy mới thể hiện em là người có lễ phép."
"Ồ..."
Lucia âm thầm ghi nhớ điểm quan trọng.
Dù sao cũng là việc liên quan đến bố mẹ anh hùng, điểm này đối với cô vẫn rất quan trọng.
"Với lại, giữa anh với em thỉnh thoảng cũng nên hỏi thăm hai cái,"
Hạ Lê lấy ví dụ, "Ví dụ như lúc buổi sáng dậy nói một tiếng 'chào buổi sáng', tối trước khi nhắm mắt ngủ nói cho anh một câu 'ngủ ngon', tốt nhất là bò đến bên giường anh nói bên tai."
"..."
Lucia suy nghĩ kỹ, cảm thấy quan hệ của mình và Hạ Lê hình như cũng không xa lạ đến mức phải hỏi thăm như vậy chứ?
"Nói rồi có lợi ích gì không?"
"Nói xong anh sẽ như đạn rocket phóng đi."
"... Hả?"
"Nếu mấy câu chào buổi sáng ngủ ngon này có thể thêm một tiền tố nữa thì càng tốt."
Hạ Lê được đằng chân lân đằng đầu nói.
"Tiền tố gì?" Lucia hỏi.
Ác long đâu hiểu cách xưng hô của con người.
Đến giờ cô cũng chỉ biết 'bạn bè' và 'bố mẹ' hai loại quan hệ thường gặp, tối đa thêm một 'tình nhân', nhiều nữa đầu óc sẽ loạn lên.
"Thử em một câu hỏi."
Hạ Lê cũng không giải đáp. Lucia nghe anh muốn ra đề cho mình, lập tức tinh thần phấn chấn.
"Câu hỏi gì?"
"Anh thấy em gần đây luôn học bảng xưng hô quan hệ giữa người với người... quan hệ của anh và em bây giờ, hai chúng ta nếu quan hệ tốt hơn một chút, thăng hoa thêm một chút, em nên gọi anh là gì?"
Lucia bị câu hỏi phức tạp này làm cho ngốc một chút, một lát sau mới trả lời.
"Bạn trai...?"
"Trên bạn trai nữa?"
"Không biết..."
"Nhắc nhở em một chút, dùng chữ 'lão' ghép từ."
Hạ Lê đến trước xe dừng bước.
Anh rất mong đợi Lucia có thể đưa ra một đáp án chính xác.
Ác long im lặng một khuôn mặt nhỏ.
Có thể nhìn ra, cô thực sự đang rất nỗ lực suy nghĩ.
Im lặng nửa phút sau, Lucia mới có chút không chắc chắn đưa ra đáp án.
"Lão... lão đông tây?"*
----------
*Khọm già =))
Anh và Lucia sống với danh nghĩa quan hệ tình nhân lâu như vậy, nhưng lại chưa từng có một lần hẹn hò chính thức.
Cho dù Lucia không có nhu cầu như những cô gái con người, nhưng Hạ Lê là nam, rốt cuộc cũng nên làm gì đó.
Anh đã lên kế hoạch rồi, bản thảo dự trữ thêm hai chương nữa là dẫn Lucia đi chơi.
Dù sao bây giờ xe cũng có rồi, đi xa rất tiện.
Kết quả hôm nay một trận vật lộn xuống, chữ là một chữ cũng không viết, thời gian đều dành để vuốt ve rồng.
Hạ Lê mất một lúc mới dỗ được ác long.
Sợ ác long coi anh như kẻ xấu, từ nay xa lánh mình.
Anh giải thích, lừa lúc nãy không gọi là lừa, đây là mánh khóe thường dùng của nam giới con người đối với nữ giới mình thích.
Giống như những loài chim trong tự nhiên sẽ tán tỉnh, cách tán tỉnh của con người phức tạp hơn...
Lucia suy nghĩ một lúc, phát hiện thực sự cũng có lý.
Thế là không cáo buộc tội ác của Hạ Lê nữa, mặt đỏ hồng định vào bếp làm bữa tối cho Hạ Lê.
Hạ Lê một cái kéo cô lại, hôm nay là thứ Năm, nói gì cũng phải để Lucia ăn một bữa gà rán hamburger với mình.
Lucia miệng nói 'đồ ăn ngoài đâu có khỏe mạnh bằng ở nhà', thực tế đợi đồ ăn mang đến xong, cả con rồng ăn thơm đến mức chỉ còn xương gà không cắn vỡ được mà nuốt chung.
"Ngon không?"
"Ừm, ngon."
Loại đồ ăn dỗ trẻ con này dùng để dỗ rồng cũng lập tức có hiệu quả.
Lucia mút sạch ngón tay, khuôn mặt no nê đặc biệt thư giãn.
"Đây chính là mục đích kiếm tiền," Hạ Lê gõ gõ hộp rỗng nói.
"Tiền tệ con người kiếm được trong xã hội này, mãi mãi chỉ có hai tác dụng — thứ nhất là để sinh tồn, thứ hai là để làm vui lòng bản thân. Thường thì cái sau sẽ chiếm tỉ lệ rất lớn.
Bây giờ xã hội này muốn chết đói kỳ thực rất khó, mì sợi năm tệ ăn một tuần, không được nữa lật thùng rác hoặc ra ngoài xin ăn đều sống được. Những nỗ lực chúng ta làm trong xã hội này, cơ bản đều là để làm vui lòng bản thân."
"Ồ..."
Lucia nghe hiểu một đại khái.
Đồ ăn mua bằng tiền thực sự ngon hơn đồ tự làm ở nhà.
Bỏ qua phân lượng và tỉ lệ giá trị không nói, ít nhất cảm giác thỏa mãn ăn những đồ ăn này mang lại, Lucia là cảm nhận được rồi.
"Một hộp này bao nhiêu tiền?" Cô hỏi.
"Hôm nay có hoạt động, năm mươi tệ, bình thường chắc đắt hơn một chút."
"Năm mươi..."
Lucia bẻ ngón tay, bắt đầu dùng đơn vị tính riêng của mình — bánh rán dầu, để đánh giá giá trị bữa ăn này.
"Năm mươi cái bánh rán dầu." Hạ Lê giúp cô tính ra đáp án.
"Năm mươi cái!" Ác long run giọng.
"Ừm, vì chúng ta ăn nhiều, anh đặt ba hộp."
"Vậy đắt quá!"
"Một trăm năm mươi tệ, thỉnh thoảng ăn một bữa không có vấn đề," Hạ Lê dẫn dắt:
"Tiền trong xã hội này để trong túi chỉ ngày càng mất giá, năm tệ mười năm trước mua được năm cân gạo, năm tệ bây giờ chỉ mua được hai cân, đây chính là mất giá."
"Vậy nên tiền của chúng ta sau này nên tiêu thì tiêu, không cần thiết tiết kiệm trong khoản chi sinh hoạt, những khoản chi này đối với chúng ta là nhu cầu cứng."
Hạ Lê trước đây luôn truyền đạt quan niệm nhân sinh con người cho Lucia, bây giờ nên nói cho cô giá trị quan của xã hội này rồi.
Anh chỉ sợ ác long quá tiết kiệm giữ nhà, mỗi ngày cùng anh ở nhà sống cuộc sống khổ cực.
Ấm ức anh thì có thể, anh không phải chưa từng trải qua cuộc sống khổ cực một thùng mì ăn một tuần.
Nhưng ấm ức bạn gái anh, chính là không được.
"Nhưng... bây giờ chúng ta đều không có cách kiếm tiền."
Lucia cúi đầu nghịch xương gà trên bàn, trầm tư.
Sau khi hiểu được tầm quan trọng của tiền tệ đối với cuộc sống hiện đại, Lucia ngày càng có cảm giác khủng hoảng.
Rồng lớn mất sức mạnh, muốn trong xã hội con người tìm được một chỗ đứng của mình rất khó.
Lucia hiểu rõ với năng lực hiện tại của mình, gần như không thể tìm được công việc thích hợp trên xã hội, cô không cách nào kiếm tiền.
Vì vậy, cho dù chỉ là tiền một bữa lẩu thỏ, cô cũng muốn cố gắng tiết kiệm lại.
Ý nghĩ này nói ra cũng kỳ quái.
Rõ ràng trước đây làm rồng, bất kể ăn gì, làm gì đều không lo lắng, bây giờ lại trở nên do dự trước sau.
Lucia cẩn thận phân tích nguyên nhân căn bản của ý nghĩ này...
Cô muốn và Hạ Lê sống lâu hơn một chút.
"Quyển Kiến Văn Lục đó không phải đã bắt đầu có thu nhập rồi sao?"
Hạ Lê gõ gõ mặt bàn, đánh thức con ác long suy nghĩ lạc đề.
"Với lại, không phải đã nói rồi sao, anh sẽ ra ngoài tìm việc làm."
"Vậy ta đây?" Ác long hỏi.
"Em? Em mới đến Trái Đất bao lâu... trước tiên làm quen cuộc sống ở đây, đợi em tìm thấy việc mình thích làm sau đó quyết định cũng không muộn."
"Ta cứ ở nhà ăn bám như vậy?"
Lucia ngẩng khuôn mặt vẫn dính tương cà lên, mơ hồ hỏi.
Hạ Lê cười một tiếng, "Ăn bám thì sao, ăn gạo nhà anh, anh thích."
"..." Lucia nghẹn lời.
Anh hùng trước đó không lâu còn nói muốn cô tự lực cánh sinh, không làm việc thì ra ngoài làm rồng lang thang... bây giờ sao lại đổi ý rồi.
Chẳng lẽ đây cũng là một biểu hiện của sự thích? "Được rồi được rồi, em cứ để tâm vào trong bụng, có khó khăn gì anh hy vọng em có thể dựa vào anh, chứ không phải một mình ở đó nghĩ bậy."
Hạ Lê đứng dậy dọn rác trên bàn.
Giá trị quan của Lucia bây giờ vẫn chưa hình thành, muốn sửa hành vi tích trữ vốn có của tộc rồng kỳ thực rất đơn giản, nhiều để cô hưởng thụ niềm vui tiêu dùng mang lại là được.
"Đi, ra ngoài tiêu hóa đồ ăn."
Gom hết rác đem theo, Hạ Lê lấy chìa khóa xe lắc lắc trước mặt Lucia.
Xe cũng có trong tay rồi, không lái nhiều hai ngày sao được.
Lucia cũng không nói nhiều, như thường ngày hóa thân rồng bám đuôi đi theo phía sau Hạ Lê.
"Dì vừa tan ca đấy ạ, dì Triệu."
Trong lối đi, dì Triệu Tầng hai đang lục trong túi tìm chìa khóa, nghe tiếng chào của Hạ Lê, bà cười quay đầu.
"Ừ, hôm nay cửa hàng không bận, nên tan ca sớm về. Các cháu ăn chưa, nhà có cơm, hay đến nhà dì ăn tạm một bữa?"
"Ăn rồi ạ, bọn cháu định đi dạo."
"Được, lái xe chậm thôi nhé."
Từ chối ý tốt của hàng xóm, Hạ Lê kéo tay nhỏ của Lucia xuống lầu.
Bên ngoài trời vẫn còn sáng, khu vực Tứ Xuyên thường đến tám giờ tối mới hoàn toàn mặt trời lặn.
Lúc này mặt trời đang đỏ, gắt như lửa treo trên trời.
"Vừa rồi chào hàng xóm, anh xưng hô thế nào, em cũng nên theo anh cùng xưng hô, đây là lễ nghi cơ bản giữa con người." Hạ Lê vừa đi vừa nói.
Lucia rất nghiêm túc nghe xong, suy nghĩ: "Lễ nghi... vậy Chu An Kỳ bọn họ loại đó thì sao?"
"Bạn bè với nhau không sao, tùy tiện xưng hô, hoặc không xưng hô cũng được, chủ yếu là đối với bề trên... đặc biệt là bố mẹ anh, sau này em gặp họ, cũng phải như vậy hàn huyên vài câu, hỏi thăm hai tiếng, như vậy mới thể hiện em là người có lễ phép."
"Ồ..."
Lucia âm thầm ghi nhớ điểm quan trọng.
Dù sao cũng là việc liên quan đến bố mẹ anh hùng, điểm này đối với cô vẫn rất quan trọng.
"Với lại, giữa anh với em thỉnh thoảng cũng nên hỏi thăm hai cái,"
Hạ Lê lấy ví dụ, "Ví dụ như lúc buổi sáng dậy nói một tiếng 'chào buổi sáng', tối trước khi nhắm mắt ngủ nói cho anh một câu 'ngủ ngon', tốt nhất là bò đến bên giường anh nói bên tai."
"..."
Lucia suy nghĩ kỹ, cảm thấy quan hệ của mình và Hạ Lê hình như cũng không xa lạ đến mức phải hỏi thăm như vậy chứ?
"Nói rồi có lợi ích gì không?"
"Nói xong anh sẽ như đạn rocket phóng đi."
"... Hả?"
"Nếu mấy câu chào buổi sáng ngủ ngon này có thể thêm một tiền tố nữa thì càng tốt."
Hạ Lê được đằng chân lân đằng đầu nói.
"Tiền tố gì?" Lucia hỏi.
Ác long đâu hiểu cách xưng hô của con người.
Đến giờ cô cũng chỉ biết 'bạn bè' và 'bố mẹ' hai loại quan hệ thường gặp, tối đa thêm một 'tình nhân', nhiều nữa đầu óc sẽ loạn lên.
"Thử em một câu hỏi."
Hạ Lê cũng không giải đáp. Lucia nghe anh muốn ra đề cho mình, lập tức tinh thần phấn chấn.
"Câu hỏi gì?"
"Anh thấy em gần đây luôn học bảng xưng hô quan hệ giữa người với người... quan hệ của anh và em bây giờ, hai chúng ta nếu quan hệ tốt hơn một chút, thăng hoa thêm một chút, em nên gọi anh là gì?"
Lucia bị câu hỏi phức tạp này làm cho ngốc một chút, một lát sau mới trả lời.
"Bạn trai...?"
"Trên bạn trai nữa?"
"Không biết..."
"Nhắc nhở em một chút, dùng chữ 'lão' ghép từ."
Hạ Lê đến trước xe dừng bước.
Anh rất mong đợi Lucia có thể đưa ra một đáp án chính xác.
Ác long im lặng một khuôn mặt nhỏ.
Có thể nhìn ra, cô thực sự đang rất nỗ lực suy nghĩ.
Im lặng nửa phút sau, Lucia mới có chút không chắc chắn đưa ra đáp án.
"Lão... lão đông tây?"*
----------
*Khọm già =))
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









