Trong chiếc xe nhỏ đang chạy.

Trần Đào tự giác ngồi hàng ghế trước, để lại hàng ghế sau rộng rãi cho cặp tình nhân Hạ Lê.

Thời gian này mặt trời gay gắt, ánh nắng chói mắt bị màng dán cửa kính ngăn ngoài, lỗ thông gió thổi khí lạnh, trong không khí tràn mùi nước hoa ô tô kém chất lượng.

Bên cạnh Hạ Lê, Lucia chỉ nằm trước cửa sổ nhìn thoáng qua, liền quay người ngồi thẳng.

Tư thế ngồi với Hạ Lê rất kỳ quái, hai tay đặt đầu gối, hai chân khép chặt, giống trẻ mẫu giáo đang tiếp thu giáo dục.

Hạ Lê không hứng thú cảnh ngoài cửa sổ, anh nhìn chằm chằm Lucia, sợ nhóc này lát nữa vung quyền đánh xe.

Tuy nhiên, ác long lại bất ngờ yên tĩnh.

Thu liễm tinh nghịch và bồn chồn, Lucia cúi đầu, nhìn chằm chằm mặt giày, cả con rồng như bông hoa héo.

Ơ? Thế nào? Lucia xét cho cùng lần đầu ngồi xe nhỏ, Hạ Lê tưởng nàng hứng khởi, sao không có sự tươi mới?

Hạ Lê kinh ngạc, nhìn tay Lucia đặt đầu gối từ từ nắm đấm, sau đó đôi mắt hổ phách trong veo nhẹ nhàng nhắm.

Khoan đã...

Nhóc này không say xe đi??

"Em say xe?" Hạ Lê di chuyển đến bên cạnh Lucia.

Lucia ngẩng đầu, miễn cưỡng liếc anh.

"Say? Không say..."

Lucia lông mày liễu dài nhíu, nhỏ giọng, "Chính là, chính là có chút căng thẳng..."

"Căng thẳng?"

Hạ Lê suy nghĩ.

Anh liên tưởng, ngày đầu Lucia đến nhà, anh dẫn Lucia tham quan phòng nhỏ, Lucia nhất quyết không ngủ phòng nhỏ, mà chạy ra ngủ ban công hứng gió mưa.

Con ác long này...

Không phải có chứng sợ không gian kín?

Hang rồng khổng lồ đại lục Azeroth xây đều rộng, họ thường đào rỗng cả núi làm ổ.

Phòng nhỏ không cửa sổ nhà Hạ Lê, cùng xe nhỏ dung lượng chỉ đủ năm người ngồi, với Lucia đều khá chật hẹp.

Đối với loại cảm giác sợ môi trường kín, Hạ Lê nhỏ lần đầu ngồi thang máy cũng có, anh thông cảm.

Hạ Lê cúi người, cánh tay từ trước người Lucia thò qua.

Anh nhấn hai bên cửa sổ, lại nói với người trước.

"Bác tài, phiền mở cửa."

"Được, vậy tôi tắt điều hòa."

Tài xế thuận tay làm, bên trong xe kín bắt đầu đối lưu, mùi nước hoa khó chịu nhanh chóng thoát ra ngoài.

"Đỡ chưa?"

Tay nhỏ Lucia lạnh hơn trước, trong lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.

Nàng ngả người, tựa đệm, khuôn mặt trắng nõn hoàn toàn không có vẻ sống động hoạt bát, hai mắt nhẹ nhàng nhắm, gió thổi vào làm mái tóc màu mực nàng rối bời.

Hạ Lê lại kéo cửa sổ lên, sau đó lại di chuyển lại gần.

"Sắp đến."

"Ừm..."

Lucia khí tức yếu đáp.

Nhìn cái đầu lắc lư, Hạ Lê chợt nhớ câu Trần Đào trước lên xe.

'Nàng chỉ còn cậu.'

Có lẽ Trần Đào não bổ không ít bi kịch, nhưng câu này nói đúng.

Lucia trước giờ không người thân không bạn, tộc Rồng sinh ra một thân, họ chỉ có cường đại và cô độc.

Bây giờ, thân hình cường đại không còn, Lucia thứ duy nhất còn lại chỉ cô độc.

Là loại cô độc làm mới tam quan, bị thế giới cũ vứt bỏ, lại không thể hòa nhập thế giới mới.

Nếu Hạ Lê hôm đó không chọn mang Lucia về...

Kết cục nhóc này, khó mà tưởng tượng.

"Em dựa qua đây." Giọng Hạ Lê có chút hoài niệm.

Đầu Lucia bị gió thổi choáng, không gian chật hẹp khiến nàng có cảm giác ngạt, ngồi đây như có bàn tay vô hình bóp cổ.

Ngẩng mắt mơ hồ liếc Hạ Lê, Lucia không do dự dựa qua.

Để đùi dính sát Hạ Lệ, vai cũng tựa vào cánh tay.

Lucia không thích tiếp xúc loài người, nàng không thích chủng tộc bạo lực tay cầm vũ khí và dao nĩa.

Nhưng Hạ Lê khác, Hạ Lê bây giờ cùng nàng có chung một mùi.

Lucia biết mùi này là gì.

Là vị trí tầng ba khu nhà, tên là 'nhà'.

Nàng bây giờ đã nhuộm dũng sĩ Hạ Lê thành mùi của mình!

Tuy nhiên, hôm nay chỉ có chút không thoải mái, nên mới dựa Hạ Lê thôi.

Không phải yếu đuối!

Ác long không bao giờ cúi đầu dũng sĩ! (Dũng sĩ cầm Thoái Ma Kiếm không tính)

Lucia không nghĩ xe sắt loài người khó ngồi như vậy, chỗ to bằng mông mà phải ngồi năm người... thật không thể tưởng tượng.

Lần sau, Hạ Lê nói gọi xe, nàng không do dự lên đấm hai quyền...

Không đúng, Hạ Lê nói tấn công đồ người phải đền tiền, nhà họ không nhiều tiền đền.

Lucia cảm thấy đầu choáng, thân thể tựa vào Hạ Lê như tan chảy, mềm nhũn.

Nàng thử vươn cổ, nhưng vai Hạ Lê quá cao, đầu không tựa tới.

"..."

Hạ Lê lặng lẽ nhìn con ác long bên cạnh cựa quậy như con sâu này.

Suy nghĩ, anh thu người xuống, chủ động đưa vai cho ác long tựa, sau đó còn vòng một cánh tay ôm ác long yếu ớt.

Ơ, rõ ràng nói tình bạn thuần khiết.

Tình bạn thuần khiết không phải giá này.

Tiếp xúc thân thể vượt tình bạn, phải thêm tiền nha ác long.

...

"Cảm ơn bác tài."

"Đi cẩn thận."

Xuống xe, Hạ Lê đi vòng mở cửa cho Lucia.

Giây trước còn héo, giây sau chân chạm đất lập tức sống lại.

"Vừa rồi bít tết thật ngon!"

Lucia tràn đầy nguyên khí.

Hạ Lê suýt bị tâm thái lạc quan ác long chấn động, nàng dường như không việc gì.

Lúc này không nên ấm ức nói mấy câu không thoải mái, rồi nũng nịu sao.

Hạ Lê thấy nhiều cô gái thế, sẽ được nam sinh thông cảm và quan tâm.

Nhưng Lucia sao không ra chiêu đúng bài?

Đúng là đồ rồng thẳng sắt thép. (chơi chữ giống cách nói "trai thẳng sắt thép" để chê mấy bạn nam EQ thấp)

"Ngon thì để lão Hạ dẫn ăn nhiều, tiệm đó có thể gọi đồ, tiện." Trần Đào bên cạnh nói.

Ba người cùng nhau đi vào khu.

Bởi vì Trần Đào và Hạ Lê cùng tòa, nên cùng về.

"Được!... Không được."

Lucia trả lời, nhanh chóng thay đổi đáp án:

"Cái đó quá đắt, không thể ăn hàng ngày, vẫn ở nhà ăn cơm, cơm cũng ngon."

Trần Đào nghe xong, hít một hơi.

Hắn mắt đẫm lệ nhìn Hạ Lê.

Cmn mày tìm được bạn gái ở đâu??

Có vợ như thế, chồng còn đòi hỏi gì?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện