Câu chuyện nhỏ của Lucia nhanh chóng thu về gần ba mươi lượt thích trên mạng.
Tài khoản của Hạ Lê vốn là một tài khoản cũ trên nền tảng này, đã đăng vài truyện ngắn, tuy không có mấy người theo dõi nhưng cũng tốt hơn so với việc bắt đầu hoàn toàn không có lượt xem từ một tài khoản mới.
Đáng tiếc là tạm thời vẫn chưa có ai bình luận, nếu không Hạ Lê còn định đọc bình luận cho Lucia nghe nữa.
"Hạ Lê, ở đây sẽ có người lên tiếng sao?"
Lucia chống tay, dí sát khuôn mặt vào màn hình máy tính.
Hạ Lê đã nói, nếu câu chuyện nhỏ đăng lên được nhiều người thích, thì những con người này sẽ để lại lời nhắn ở đây.
Nhưng giờ đã hai ngày trôi qua, Lucia vẫn chưa nhận được bất kỳ thông tin gì.
"Tạm thời thì chưa có đâu,"
Hạ Lê ấn cái đầu rồng đang che mất màn hình ra chỗ khác.
"Đừng sốt ruột, vạn sự khởi đầu nan, cuốn 'Kiến Văn Lục' này mới chỉ bắt đầu, ngay cả câu chuyện nhỏ đầu tiên còn chưa kể xong... Đợi đến khi về sau cốt truyện và bối cảnh đều hoàn chỉnh, chắc chắn sẽ tích lũy được không ít độc giả."
Giọng Hạ Lê rất chắc chắn.
Không nói đến cái khác, anh vẫn có chút tự tin với cuốn 'Kiến Văn Lục' này.
Những tiểu thuyết kỳ ảo cùng thể loại mà người khác viết, đều là thế giới hư cấu, nhưng thứ Hạ Lê viết lại là một thế giới có thực, câu chuyện cũng là những câu chuyện đã thực sự xảy ra.
Anh có logic chặt chẽ và thế giới quan hoàn chỉnh.
Cho dù viết có dở đến mấy, ít nhiều cũng có thể thu hút một số người thích nghiên cứu bối cảnh.
Huống chi, những câu chuyện phiêu lưu nhỏ của Lucia trong mắt Hạ Lê thực sự rất thú vị.
"Ồ…"
Lucia vẫn hơi bồn chồn lo lắng.
Nhỡ như con người thế giới này không thích ta thì sao...
Nếu là ở đại lục Azeroth, những con người không thích ác long đại nhân thì sao? Hừ, hỏa thiêu hết, thiêu hết.
Nhưng mà ở Trái Đất...
Hình như chỉ có thể nhẫn nhịn, nhiều lắm là trốn trong chăn nhỏ cắn chăn của Hạ Lê một cách thật mạnh.
"Yên tâm, tin anh đi, với kinh nghiệm mười năm của anh mà nói, anh rất thích câu chuyện của em."
Hạ Lê thấy biểu cảm bất an của con ác long này, cố gắng an ủi một câu.
Cái đầu vốn đã cúi thấp của Lucia giờ lại cúi sâu hơn nữa.
Cảm giác bị con người thích đã đủ vi diệu rồi.
Vậy nếu bị Hạ Lê thích...
Hì... hì hì hì...
Có một cảm giác như anh hùng đấu với ác long, rồi ác long thắng anh hùng vậy.
Lucia không mấy hiểu cảm xúc 'thích' mà con người nhắc đến cụ thể là một loại tâm trạng như thế nào.
Nhưng mỗi khi hai chữ này từ miệng Hạ Lê nói ra, luôn khiến cô vui vui.
"Anh đi nấu cơm."
Đã muộn rồi, Hạ Lê tắt trang web và đi vào bếp.
Lucia vừa nghe thấy chữ 'cơm', cái đầu đang mơ màng lập tức tỉnh táo.
Mở tủ lạnh, Hạ Lê kiểm kê lại mớ rau mua hôm trước.
Cải thảo không ăn nữa thì sẽ hỏng mất, hôm nay anh định nấu một nồi canh cải thảo.
Vì Lucia không ăn được cay, Hạ Lê tự động bỏ qua cách làm hương vị cay mặn đậm đà của vùng Tứ Xuyên — dù sao thì những món nhiều dầu nhiều cay đó, Hạ Lê cũng không biết làm.
"Canh cải thảo, nấm hương xào thịt..."
Hạ Lê cầm một củ khoai lang nặng tầm một cân, do dự một chút.
Cuối cùng anh quyết định cắt khoai lang thành miếng, bỏ vào nồi cơm điện hấp cùng với cơm.
Khoai lang là thực phẩm thô rất tốt, carbohydrate chất lượng cao, để hỏng thì tiếc lắm.
"Ủa? Anh vừa bỏ cái gì vào vậy?"
Khi Hạ Lê đảm nhiệm việc thái rau, Lucia ở bên cạnh nấu cơm.
Nhưng cô vừa định đậy nắp nồi cơm điện, liền thấy Hạ Lê 'ùm' một tiếng, ném mấy khối màu cam đỏ vào trong nồi cơm điện.
Lucia đau lòng một trận.
Trong này là cơm trắng tinh của ta mà!
"Đây là khoai lang, khoai lang cũng có thể bỏ vào nồi cơm điện." Hạ Lê giải thích.
"Ồ…" Lucia rất nghiêm túc gật đầu.
"Vậy bây giờ nó sẽ được gọi là nồi hấp khoai lang điện rồi."
"……"
Hạ Lê đóng nắp 'nồi hấp khoai lang điện' lại, thiết lập lại thời gian.
Tiếp theo là rửa cải thảo, rửa nấm hương, rồi cắt thịt lợn thành sợi.
Hạ Lê khá quen với việc chuẩn bị sẵn tất cả nguyên liệu, sau đó bật hai bếp cùng lúc để xào nấu.
Lucia đứng sau lưng anh nhìn rất hứng thú, ngoại trừ lúc Hạ Lê xử lý cá sống cạo vảy khiến cô thấy đau ra, thì mấy loại rau thịt khác cũng không có cảm giác gì.
"Khụ, khụ… khụ…"
Khi thịt lợn đã thái cho vào dầu nóng, cả căn bếp lan tỏa một mùi khói cay nồng khó chịu.
Lucia không quen mùi này, đứng bên cạnh bị sặc ho sù sụ.
"Không thì em ra ngoài trước đi, máy hút mùi bị hỏng rồi, lần sau tìm người sửa."
"Khụ… ta không ra, ta phải trông anh."
Lucia không muốn nhúc nhích chân, hình như cô thích nhìn Hạ Lê làm việc như vậy.
Hạ Lê một tay lắc chảo, một tay cầm vá đảo qua đảo lại, lúc rảnh tay, còn liếc nhìn nồi canh cải thảo bên cạnh.
Nhìn anh bận rộn như vậy, Lucia hơi thấy không yên, luôn muốn giúp đỡ gì đó, cô tùy tiện đưa mấy lọ lọ trên bàn ra.
Kết quả là mấy lọ thủy tinh nhỏ trong suốt bị Hạ Lê cầm rồi lại đặt về vị trí cũ, hoàn toàn không dùng được, ngược lại khiến mình ở đây có vẻ thừa thãi.
Ác long không vui vung vẩy cái đuôi vốn dĩ không hề tồn tại.
"Lấy đĩa ra."
"Ồ!"
Cuối cùng cũng có việc mình có thể phát huy tác dụng, Lucia vội vàng mở tủ bếp lấy ra một cái đĩa tròn bằng inox.
Cô bưng đĩa cẩn thận nâng lên, khuôn mặt căng thẳng kia, dù là nâng vương miện vương quốc loài người cũng chưa từng thận trọng đến thế.
"Mang ra bàn ăn đi."
"Ừm!"
Lucia bưng đĩa đi rồi, không lâu sau lại quay trở lại.
Lần này cô đến để xới cơm.
Tuy đến Trái Đất được mấy ngày rồi, chưa học được gì, công việc nhà nắm vững cũng chỉ có rửa bát, nhưng dùng muôi xới cơm cho mình có thể coi là một trong số ít kỹ năng hiếm hoi của sư phụ Lucia.
Cô xới cho bát to của mình một bát đầy, lại xúc mấy miếng vật thể hình khối tên là khoai lang nén chặt xuống đáy bát.
Lucia giống như một công nhân xây gạch, nén chặt bát của mình như một viên gạch vậy.
Liếc nhìn nồi cơm điện sắp cạn, lại nhìn cái bát trống của Hạ Lê vẫn chưa được xới.
Lucia suy nghĩ một chút, lại múc một muôi cơm từ bát mình bỏ vào bát của Hạ Lê.
Ác long vốn là chủng tộc cực kỳ bảo vệ đồ ăn, lúc này Hạ Lê đang rắc hành lên canh cải thảo, không biết được hàm lượng vàng của muôi cơm này của Lucia.
Hạ Lê bưng bát canh quay người, thấy Lucia đang nhón chân, cả cái đầu sắp chui hẳn vào nồi cơm điện rồi.
"Em làm gì thế?"
Hạ Lê nghĩ thầm, cơm còn chưa bắt đầu ăn, ác long đã định liếm bát rồi sao?
Nhưng khi thấy cái muôi xới cơm màu trắng trong tay Lucia, Hạ Lê biết mình đã hiểu lầm cô rồi.
"Anh một hạt, ta một hạt, như vậy công bằng."
Lucia thần sự chăm chú, chia đều chút cơm cuối cùng vừa múc được vào hai cái bát.
Vóc dáng của Hạ Lê bây giờ còn lớn hơn cô, đáng lý lượng tiêu hao cũng phải lớn hơn mới đúng.
Nếu để Hạ Lê đói lép xẹp thì sẽ không còn sức nấu cơm cho ta nữa...
Đạo lý một bữa no và bữa bữa no, Lucia vẫn hiểu.
"Thôi ngay đi."
Hạ Lê nhìn cái bát của mình đã chất thành gò núi nhỏ, có chút buồn cười.
"Mẹ anh còn chưa từng xới cho anh nhiều cơm thế này... em nuôi heo đấy à!"
Tài khoản của Hạ Lê vốn là một tài khoản cũ trên nền tảng này, đã đăng vài truyện ngắn, tuy không có mấy người theo dõi nhưng cũng tốt hơn so với việc bắt đầu hoàn toàn không có lượt xem từ một tài khoản mới.
Đáng tiếc là tạm thời vẫn chưa có ai bình luận, nếu không Hạ Lê còn định đọc bình luận cho Lucia nghe nữa.
"Hạ Lê, ở đây sẽ có người lên tiếng sao?"
Lucia chống tay, dí sát khuôn mặt vào màn hình máy tính.
Hạ Lê đã nói, nếu câu chuyện nhỏ đăng lên được nhiều người thích, thì những con người này sẽ để lại lời nhắn ở đây.
Nhưng giờ đã hai ngày trôi qua, Lucia vẫn chưa nhận được bất kỳ thông tin gì.
"Tạm thời thì chưa có đâu,"
Hạ Lê ấn cái đầu rồng đang che mất màn hình ra chỗ khác.
"Đừng sốt ruột, vạn sự khởi đầu nan, cuốn 'Kiến Văn Lục' này mới chỉ bắt đầu, ngay cả câu chuyện nhỏ đầu tiên còn chưa kể xong... Đợi đến khi về sau cốt truyện và bối cảnh đều hoàn chỉnh, chắc chắn sẽ tích lũy được không ít độc giả."
Giọng Hạ Lê rất chắc chắn.
Không nói đến cái khác, anh vẫn có chút tự tin với cuốn 'Kiến Văn Lục' này.
Những tiểu thuyết kỳ ảo cùng thể loại mà người khác viết, đều là thế giới hư cấu, nhưng thứ Hạ Lê viết lại là một thế giới có thực, câu chuyện cũng là những câu chuyện đã thực sự xảy ra.
Anh có logic chặt chẽ và thế giới quan hoàn chỉnh.
Cho dù viết có dở đến mấy, ít nhiều cũng có thể thu hút một số người thích nghiên cứu bối cảnh.
Huống chi, những câu chuyện phiêu lưu nhỏ của Lucia trong mắt Hạ Lê thực sự rất thú vị.
"Ồ…"
Lucia vẫn hơi bồn chồn lo lắng.
Nhỡ như con người thế giới này không thích ta thì sao...
Nếu là ở đại lục Azeroth, những con người không thích ác long đại nhân thì sao? Hừ, hỏa thiêu hết, thiêu hết.
Nhưng mà ở Trái Đất...
Hình như chỉ có thể nhẫn nhịn, nhiều lắm là trốn trong chăn nhỏ cắn chăn của Hạ Lê một cách thật mạnh.
"Yên tâm, tin anh đi, với kinh nghiệm mười năm của anh mà nói, anh rất thích câu chuyện của em."
Hạ Lê thấy biểu cảm bất an của con ác long này, cố gắng an ủi một câu.
Cái đầu vốn đã cúi thấp của Lucia giờ lại cúi sâu hơn nữa.
Cảm giác bị con người thích đã đủ vi diệu rồi.
Vậy nếu bị Hạ Lê thích...
Hì... hì hì hì...
Có một cảm giác như anh hùng đấu với ác long, rồi ác long thắng anh hùng vậy.
Lucia không mấy hiểu cảm xúc 'thích' mà con người nhắc đến cụ thể là một loại tâm trạng như thế nào.
Nhưng mỗi khi hai chữ này từ miệng Hạ Lê nói ra, luôn khiến cô vui vui.
"Anh đi nấu cơm."
Đã muộn rồi, Hạ Lê tắt trang web và đi vào bếp.
Lucia vừa nghe thấy chữ 'cơm', cái đầu đang mơ màng lập tức tỉnh táo.
Mở tủ lạnh, Hạ Lê kiểm kê lại mớ rau mua hôm trước.
Cải thảo không ăn nữa thì sẽ hỏng mất, hôm nay anh định nấu một nồi canh cải thảo.
Vì Lucia không ăn được cay, Hạ Lê tự động bỏ qua cách làm hương vị cay mặn đậm đà của vùng Tứ Xuyên — dù sao thì những món nhiều dầu nhiều cay đó, Hạ Lê cũng không biết làm.
"Canh cải thảo, nấm hương xào thịt..."
Hạ Lê cầm một củ khoai lang nặng tầm một cân, do dự một chút.
Cuối cùng anh quyết định cắt khoai lang thành miếng, bỏ vào nồi cơm điện hấp cùng với cơm.
Khoai lang là thực phẩm thô rất tốt, carbohydrate chất lượng cao, để hỏng thì tiếc lắm.
"Ủa? Anh vừa bỏ cái gì vào vậy?"
Khi Hạ Lê đảm nhiệm việc thái rau, Lucia ở bên cạnh nấu cơm.
Nhưng cô vừa định đậy nắp nồi cơm điện, liền thấy Hạ Lê 'ùm' một tiếng, ném mấy khối màu cam đỏ vào trong nồi cơm điện.
Lucia đau lòng một trận.
Trong này là cơm trắng tinh của ta mà!
"Đây là khoai lang, khoai lang cũng có thể bỏ vào nồi cơm điện." Hạ Lê giải thích.
"Ồ…" Lucia rất nghiêm túc gật đầu.
"Vậy bây giờ nó sẽ được gọi là nồi hấp khoai lang điện rồi."
"……"
Hạ Lê đóng nắp 'nồi hấp khoai lang điện' lại, thiết lập lại thời gian.
Tiếp theo là rửa cải thảo, rửa nấm hương, rồi cắt thịt lợn thành sợi.
Hạ Lê khá quen với việc chuẩn bị sẵn tất cả nguyên liệu, sau đó bật hai bếp cùng lúc để xào nấu.
Lucia đứng sau lưng anh nhìn rất hứng thú, ngoại trừ lúc Hạ Lê xử lý cá sống cạo vảy khiến cô thấy đau ra, thì mấy loại rau thịt khác cũng không có cảm giác gì.
"Khụ, khụ… khụ…"
Khi thịt lợn đã thái cho vào dầu nóng, cả căn bếp lan tỏa một mùi khói cay nồng khó chịu.
Lucia không quen mùi này, đứng bên cạnh bị sặc ho sù sụ.
"Không thì em ra ngoài trước đi, máy hút mùi bị hỏng rồi, lần sau tìm người sửa."
"Khụ… ta không ra, ta phải trông anh."
Lucia không muốn nhúc nhích chân, hình như cô thích nhìn Hạ Lê làm việc như vậy.
Hạ Lê một tay lắc chảo, một tay cầm vá đảo qua đảo lại, lúc rảnh tay, còn liếc nhìn nồi canh cải thảo bên cạnh.
Nhìn anh bận rộn như vậy, Lucia hơi thấy không yên, luôn muốn giúp đỡ gì đó, cô tùy tiện đưa mấy lọ lọ trên bàn ra.
Kết quả là mấy lọ thủy tinh nhỏ trong suốt bị Hạ Lê cầm rồi lại đặt về vị trí cũ, hoàn toàn không dùng được, ngược lại khiến mình ở đây có vẻ thừa thãi.
Ác long không vui vung vẩy cái đuôi vốn dĩ không hề tồn tại.
"Lấy đĩa ra."
"Ồ!"
Cuối cùng cũng có việc mình có thể phát huy tác dụng, Lucia vội vàng mở tủ bếp lấy ra một cái đĩa tròn bằng inox.
Cô bưng đĩa cẩn thận nâng lên, khuôn mặt căng thẳng kia, dù là nâng vương miện vương quốc loài người cũng chưa từng thận trọng đến thế.
"Mang ra bàn ăn đi."
"Ừm!"
Lucia bưng đĩa đi rồi, không lâu sau lại quay trở lại.
Lần này cô đến để xới cơm.
Tuy đến Trái Đất được mấy ngày rồi, chưa học được gì, công việc nhà nắm vững cũng chỉ có rửa bát, nhưng dùng muôi xới cơm cho mình có thể coi là một trong số ít kỹ năng hiếm hoi của sư phụ Lucia.
Cô xới cho bát to của mình một bát đầy, lại xúc mấy miếng vật thể hình khối tên là khoai lang nén chặt xuống đáy bát.
Lucia giống như một công nhân xây gạch, nén chặt bát của mình như một viên gạch vậy.
Liếc nhìn nồi cơm điện sắp cạn, lại nhìn cái bát trống của Hạ Lê vẫn chưa được xới.
Lucia suy nghĩ một chút, lại múc một muôi cơm từ bát mình bỏ vào bát của Hạ Lê.
Ác long vốn là chủng tộc cực kỳ bảo vệ đồ ăn, lúc này Hạ Lê đang rắc hành lên canh cải thảo, không biết được hàm lượng vàng của muôi cơm này của Lucia.
Hạ Lê bưng bát canh quay người, thấy Lucia đang nhón chân, cả cái đầu sắp chui hẳn vào nồi cơm điện rồi.
"Em làm gì thế?"
Hạ Lê nghĩ thầm, cơm còn chưa bắt đầu ăn, ác long đã định liếm bát rồi sao?
Nhưng khi thấy cái muôi xới cơm màu trắng trong tay Lucia, Hạ Lê biết mình đã hiểu lầm cô rồi.
"Anh một hạt, ta một hạt, như vậy công bằng."
Lucia thần sự chăm chú, chia đều chút cơm cuối cùng vừa múc được vào hai cái bát.
Vóc dáng của Hạ Lê bây giờ còn lớn hơn cô, đáng lý lượng tiêu hao cũng phải lớn hơn mới đúng.
Nếu để Hạ Lê đói lép xẹp thì sẽ không còn sức nấu cơm cho ta nữa...
Đạo lý một bữa no và bữa bữa no, Lucia vẫn hiểu.
"Thôi ngay đi."
Hạ Lê nhìn cái bát của mình đã chất thành gò núi nhỏ, có chút buồn cười.
"Mẹ anh còn chưa từng xới cho anh nhiều cơm thế này... em nuôi heo đấy à!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









