Sáng sớm hôm sau.
Sương mù ngoài cửa sổ tựa như mây trôi từ trên trời rơi xuống, bao trùm cả thành phố Thanh Thành trong màn mưa mờ ảo.
Lucia tỉnh dậy từ rất sớm.
Cô trên giường Hạ Lê một trận bò trườn âm u, sau đó trượt theo ga giường xuống, bước vào đôi dép của mình.
Lén lén lút lút vòng qua phòng khách, liếc nhìn Hạ Lê vẫn đang ngủ say trên sofa.
Lucia không chọn bật đèn, mà khẽ khàng ngồi xổm bên cạnh Hạ Lê.
Gương mặt ngủ của Hạ Lê bình tĩnh lại yên bình, mỗi hơi thở đều đặn, nhìn cứ như ngủ mê vậy.
Không đúng, là nhìn không có phòng bị.
Nếu lúc này tập kích hắn...
Lucia giơ móng vuốt tội lỗi lên, móng tay tròn mũm mĩm lóe lên một tia sắc bén.
Sau đó với tốc độ cực nhanh đâm xuống!
Khi tiếp xúc với làn da trên mặt Hạ Lê, đầu ngón tay lập tức mềm lại.
Chọc chọc...
Má anh hùng Hạ Lê bị móng vuốt khổng lồ của ác long ấn ra một lúm đồng tiền, kinh khủng thay!
"Ăn sáng thôi..."
Lucia hạ thấp giọng, bên tai Hạ Lê lẩm bẩm một câu.
Tuy nhiên Hạ Lê ngủ rất say, Lucia thấy mình không gọi tỉnh được anh, liền chọn bỏ cuộc.
Đến ban công bên ngoài phòng khách, bầu trời hôm nay vẫn xám xịt.
Mưa nhỏ hơn đêm qua không ít, hạt mưa mịn màng, như sợi tơ nhện từ trên trời bay xuống.
Lucia đứng trên ban công, cảm nhận làn gió sớm thổi qua, đôi mắt nhìn lên bầu trời thành phố xa lạ mơ màng.
Hạ Lê hôm qua nói dẫn cô đi sở thú...
Nhưng tiền đề là, hôm nay không mưa.
"Mưa mau tạnh mưa mau tạnh mưa mau tạnh."
Ác long chưa từng cầu xin mưa hay trời tạnh, là một con rồng lớn không sợ rét không sợ nắng, Lucia vẫn là lần đầu tiên để ý thời tiết như vậy.
Hôm nay mưa, là không thể ra ngoài chơi rồi!!
Đúng lúc Lucia nhắm mắt xoa hai tay, toan dùng ý niệm của mình để mặt trời xuất hiện.
Khoảnh khắc sau, từng tia ánh sáng ấm áp rơi xuống mặt.
Lucia mở mắt, phát hiện bầu trời thực sự kỳ tích như tạnh ráo!
"Ma pháp!"
Cô giơ hai tay reo hò.
Không đúng, Trái Đất không có ma pháp.
"Đi thôi, thu dọn đồ đi sở thú."
Hạ Lê thần không biết quỷ không hay từ sau lưng Lucia chui ra, Lucia sốt ruột muốn chia sẻ với Hạ Lê phát hiện lúc nãy.
"Hạ Lê, ta sở hữu siêu năng lực khác với ma pháp!"
"Ta vừa chỉ trong lòng niệm thầm mấy câu mưa mau tạnh, rồi mưa thực sự tạnh rồi!"
Lucia vừa vui vẻ nói, vừa đi theo Hạ Lê vào nhà.
"Ừm ừm."
Hạ Lê rất qua loa, nhưng lại rất nhiệt tình phản hồi hai tiếng.
Có phải không hả? Dự báo thời tiết hiển thị sáng nay 8:35 tạnh, bây giờ vừa đúng 8:35.
Hạ Lê tối qua đã xem dự báo thời tiết trước rồi.
Nên anh mới nói, hôm sau không mưa thì dẫn Lucia đi sở thú.
Dù sao, hôm sau thực sự sẽ tạnh.
"Đi thôi, dưới lầu mua đồ ăn sáng, chúng ta trực tiếp đi xe buýt qua."
"Ừm! Bây giờ đi luôn!"
Lucia đã đói xẹp bụng từ lâu, cô vội vàng đến cửa thay giày, lại nghĩ mình chưa đánh răng rửa mặt, thế là chạy như bay hoàn thành nhiệm vụ tốc độ, quay lại cửa đợi Hạ Lê.
"Chìa khóa, chứng minh nhân dân, điện thoại..."
Thứ Hạ Lê phải mang theo người không nhiều.
Lucia giai đoạn hiện tại còn không cần những thứ như giấy vệ sinh, son môi nước hoa, áo khoác túi xách nhỏ, ngược lại rất tiện.
Đến tiệm đồ sáng dưới lầu mua cho ác long ba cái bánh bao thịt lớn, cùng món bánh chiên cô thèm thuồng.
Hạ Lê dẫn Lucia đi đón xe buýt.
Nơi này cách sở thú thành phố Bắc hơn hai mươi cây số, giữa đường còn cần chuyển xe một lần.
Vốn gọi taxi sẽ tiện hơn, nhưng xét đến con ác long này mắc chứng sợ không gian kín, nên vẫn đi xe buýt rộng rãi hơn một chút.
May là hôm nay là ngày làm việc, xe buýt tránh giờ cao điểm không đông, cả chặng đường đều được ngồi.
Đôi mắt sáng của Lucia nhìn ra ngoài cửa sổ, không giống như lần trước đi siêu thị nhịn một chặng vấn đề, hôm nay cô bất kỳ thấy thứ gì đều sẽ lập tức kéo tay Hạ Lê hỏi to.
Loại cảm giác bị ác long phụ thuộc cường độ cao này khiến Hạ Lê khó từ chối.
Nhưng việc duy nhất anh có thể làm, là kiên nhẫn giải đáp nghi hoặc cho ác long.
Khó tưởng tượng, nhà này chưa đầy một tuần trước còn đối với mình đầy cảnh giác, quan hệ giữa hai người càng căng thẳng có thể đánh nhau trong cửa hàng tiện lợi.
Nhưng bây giờ, đều tiến triển thành quan hệ tình bạn cùng giường chung gối rồi.
E rằng, thêm vài tuần nữa...
Ôi, Hạ Lê không dám nghĩ.
"Xe gì thế! To quá!"
Lucia duỗi tay, chỉ ra ngoài cửa sổ.
"Xe bồn bê tông."
Xe buýt đang chạy về ngoại ô, con đường này vẫn đang trong giai đoạn phát triển, dọc đường có không ít xe công trình đi qua.
Hạ Lê ấn móng vuốt rồng thò ra của ác long về, lại bổ sung.
"Em cũng có thể gọi nó là oniichan."
"Nôn... đất?" (nguyên văn là Ẩu Nê Tương- nghĩa là nôn ra bùn - chỉ xe bồn xoay tròn phun ra xi măng, đây là cách gọi dễ thương trên mạng dành cho xe trộn bê tông vì âm đọc gần giống với Oniichan - nghĩa là "anh ơi" trong tiếng Nhật)
Lucia chỉ thấy cái tên này rất kỳ lạ.
"Còn một âm nữa, 'chan'." Hạ Lê bỗng nhiên rất nghiêm túc sửa lại.
Lucia quay đầu nhìn anh.
Dưới ánh mắt hơi mong đợi của Hạ Lê, cô lại khẽ niệm một câu, "Onii...chan?"
"Đúng, là như vậy." Hạ Lê rất hài lòng gật đầu.
Giọng nói của Lucia không thể nói là non nớt hay trưởng thành, âm sắc của cô ở giữa hai bên, là giọng thiếu nữ rất thuần khiết và non nớt.
Nghe... còn lạ tai.
"Trạm sở thú đến rồi, xin hành khách xuống xe đi cửa sau..."
Nửa tiếng hành trình một lúc đã qua.
Hạ Lê phát hiện lúc ở cùng Lucia, thời gian trôi qua rất nhanh.
Con rồng này chẳng lẽ trên người mang ma pháp tăng tốc thời gian sao? Hạ Lê vô cớ suy đoán.
"Hoa quả dầm ăn không?"
Cửa chính sở thú thành phố Bắc chất đầy xe đồ ăn vặt, vì hôm nay lưu lượng khách ít, mấy chủ quán ế ẩm này đang nhiệt tình kéo khách.
Hạ Lê tự động bỏ qua mấy món ăn vặt cay Lucia không thể tiếp nhận, cuối cùng đến quầy hoa quả ở vị trí cuối.
Hoa quả dầm sữa chua.
Rất thích hợp bạn nhỏ to xác như Lucia.
"Không ăn."
"Được, vậy thì hai suất... Ủa? Em không ăn??"
Hạ Lê còn tưởng mình nghe nhầm.
Con ác long không từ chối này, lại mở miệng từ chối sự cám dỗ của mỹ thực?!
Chẳng lẽ xe buýt vừa rồi lại khiến cô khó chịu?
Hạ Lê nhìn gương mặt nhỏ trắng nõn nà của Lucia, phát hiện khuôn mặt này không có phản ứng khó chịu gì.
Ngược lại, cô đang rất nghiêm túc nhìn chằm chằm hoa quả trên xe đồ ăn, ánh mắt di chuyển liên tục tựa như đang tìm kiếm thứ gì.
"Trong này chắc chắn có bom." Lucia nói.
Hạ Lê: "..."
"Em ít chơi Ninja trái cây đi!"
Mua một suất hoa quả dầm sữa chua thêm lượng, chủ quán thấy Lucia xinh xắn đáng yêu, lại nhìn chằm chằm hoa quả của mình hình như thèm rất lâu, nên đặc biệt múc cho Lucia một suất rất lớn.
Hạ Lê không khỏi cảm thán, đôi khi mặt thực sự có thể đổi cơm.
Mỗi lần lên phố với Lucia, luôn có thể vì khuôn mặt xinh đẹp đó của cô mà nhận được chút quan tâm đặc biệt từ người qua đường.
"Anh đi mua vé, em đợi ở đây."
Hạ Lê một tay ấn lên vai Lucia, bản thân thì đi xếp hàng mua vé.
"Một lát vào sở thú, em việc gì cũng đừng làm, đứng sau lưng anh... nếu có tình huống đột phát, hai đứa cùng chạy."
"Ừm... Ủa?"
Lucia ăn miếng xoài trong miệng, có chút không hiểu.
Chẳng lẽ sở thú là nơi nguy hiểm?
Tại sao Hạ Lê phải dẫn cô chạy?
Nghe càng khiến rồng phấn khích!
Sương mù ngoài cửa sổ tựa như mây trôi từ trên trời rơi xuống, bao trùm cả thành phố Thanh Thành trong màn mưa mờ ảo.
Lucia tỉnh dậy từ rất sớm.
Cô trên giường Hạ Lê một trận bò trườn âm u, sau đó trượt theo ga giường xuống, bước vào đôi dép của mình.
Lén lén lút lút vòng qua phòng khách, liếc nhìn Hạ Lê vẫn đang ngủ say trên sofa.
Lucia không chọn bật đèn, mà khẽ khàng ngồi xổm bên cạnh Hạ Lê.
Gương mặt ngủ của Hạ Lê bình tĩnh lại yên bình, mỗi hơi thở đều đặn, nhìn cứ như ngủ mê vậy.
Không đúng, là nhìn không có phòng bị.
Nếu lúc này tập kích hắn...
Lucia giơ móng vuốt tội lỗi lên, móng tay tròn mũm mĩm lóe lên một tia sắc bén.
Sau đó với tốc độ cực nhanh đâm xuống!
Khi tiếp xúc với làn da trên mặt Hạ Lê, đầu ngón tay lập tức mềm lại.
Chọc chọc...
Má anh hùng Hạ Lê bị móng vuốt khổng lồ của ác long ấn ra một lúm đồng tiền, kinh khủng thay!
"Ăn sáng thôi..."
Lucia hạ thấp giọng, bên tai Hạ Lê lẩm bẩm một câu.
Tuy nhiên Hạ Lê ngủ rất say, Lucia thấy mình không gọi tỉnh được anh, liền chọn bỏ cuộc.
Đến ban công bên ngoài phòng khách, bầu trời hôm nay vẫn xám xịt.
Mưa nhỏ hơn đêm qua không ít, hạt mưa mịn màng, như sợi tơ nhện từ trên trời bay xuống.
Lucia đứng trên ban công, cảm nhận làn gió sớm thổi qua, đôi mắt nhìn lên bầu trời thành phố xa lạ mơ màng.
Hạ Lê hôm qua nói dẫn cô đi sở thú...
Nhưng tiền đề là, hôm nay không mưa.
"Mưa mau tạnh mưa mau tạnh mưa mau tạnh."
Ác long chưa từng cầu xin mưa hay trời tạnh, là một con rồng lớn không sợ rét không sợ nắng, Lucia vẫn là lần đầu tiên để ý thời tiết như vậy.
Hôm nay mưa, là không thể ra ngoài chơi rồi!!
Đúng lúc Lucia nhắm mắt xoa hai tay, toan dùng ý niệm của mình để mặt trời xuất hiện.
Khoảnh khắc sau, từng tia ánh sáng ấm áp rơi xuống mặt.
Lucia mở mắt, phát hiện bầu trời thực sự kỳ tích như tạnh ráo!
"Ma pháp!"
Cô giơ hai tay reo hò.
Không đúng, Trái Đất không có ma pháp.
"Đi thôi, thu dọn đồ đi sở thú."
Hạ Lê thần không biết quỷ không hay từ sau lưng Lucia chui ra, Lucia sốt ruột muốn chia sẻ với Hạ Lê phát hiện lúc nãy.
"Hạ Lê, ta sở hữu siêu năng lực khác với ma pháp!"
"Ta vừa chỉ trong lòng niệm thầm mấy câu mưa mau tạnh, rồi mưa thực sự tạnh rồi!"
Lucia vừa vui vẻ nói, vừa đi theo Hạ Lê vào nhà.
"Ừm ừm."
Hạ Lê rất qua loa, nhưng lại rất nhiệt tình phản hồi hai tiếng.
Có phải không hả? Dự báo thời tiết hiển thị sáng nay 8:35 tạnh, bây giờ vừa đúng 8:35.
Hạ Lê tối qua đã xem dự báo thời tiết trước rồi.
Nên anh mới nói, hôm sau không mưa thì dẫn Lucia đi sở thú.
Dù sao, hôm sau thực sự sẽ tạnh.
"Đi thôi, dưới lầu mua đồ ăn sáng, chúng ta trực tiếp đi xe buýt qua."
"Ừm! Bây giờ đi luôn!"
Lucia đã đói xẹp bụng từ lâu, cô vội vàng đến cửa thay giày, lại nghĩ mình chưa đánh răng rửa mặt, thế là chạy như bay hoàn thành nhiệm vụ tốc độ, quay lại cửa đợi Hạ Lê.
"Chìa khóa, chứng minh nhân dân, điện thoại..."
Thứ Hạ Lê phải mang theo người không nhiều.
Lucia giai đoạn hiện tại còn không cần những thứ như giấy vệ sinh, son môi nước hoa, áo khoác túi xách nhỏ, ngược lại rất tiện.
Đến tiệm đồ sáng dưới lầu mua cho ác long ba cái bánh bao thịt lớn, cùng món bánh chiên cô thèm thuồng.
Hạ Lê dẫn Lucia đi đón xe buýt.
Nơi này cách sở thú thành phố Bắc hơn hai mươi cây số, giữa đường còn cần chuyển xe một lần.
Vốn gọi taxi sẽ tiện hơn, nhưng xét đến con ác long này mắc chứng sợ không gian kín, nên vẫn đi xe buýt rộng rãi hơn một chút.
May là hôm nay là ngày làm việc, xe buýt tránh giờ cao điểm không đông, cả chặng đường đều được ngồi.
Đôi mắt sáng của Lucia nhìn ra ngoài cửa sổ, không giống như lần trước đi siêu thị nhịn một chặng vấn đề, hôm nay cô bất kỳ thấy thứ gì đều sẽ lập tức kéo tay Hạ Lê hỏi to.
Loại cảm giác bị ác long phụ thuộc cường độ cao này khiến Hạ Lê khó từ chối.
Nhưng việc duy nhất anh có thể làm, là kiên nhẫn giải đáp nghi hoặc cho ác long.
Khó tưởng tượng, nhà này chưa đầy một tuần trước còn đối với mình đầy cảnh giác, quan hệ giữa hai người càng căng thẳng có thể đánh nhau trong cửa hàng tiện lợi.
Nhưng bây giờ, đều tiến triển thành quan hệ tình bạn cùng giường chung gối rồi.
E rằng, thêm vài tuần nữa...
Ôi, Hạ Lê không dám nghĩ.
"Xe gì thế! To quá!"
Lucia duỗi tay, chỉ ra ngoài cửa sổ.
"Xe bồn bê tông."
Xe buýt đang chạy về ngoại ô, con đường này vẫn đang trong giai đoạn phát triển, dọc đường có không ít xe công trình đi qua.
Hạ Lê ấn móng vuốt rồng thò ra của ác long về, lại bổ sung.
"Em cũng có thể gọi nó là oniichan."
"Nôn... đất?" (nguyên văn là Ẩu Nê Tương- nghĩa là nôn ra bùn - chỉ xe bồn xoay tròn phun ra xi măng, đây là cách gọi dễ thương trên mạng dành cho xe trộn bê tông vì âm đọc gần giống với Oniichan - nghĩa là "anh ơi" trong tiếng Nhật)
Lucia chỉ thấy cái tên này rất kỳ lạ.
"Còn một âm nữa, 'chan'." Hạ Lê bỗng nhiên rất nghiêm túc sửa lại.
Lucia quay đầu nhìn anh.
Dưới ánh mắt hơi mong đợi của Hạ Lê, cô lại khẽ niệm một câu, "Onii...chan?"
"Đúng, là như vậy." Hạ Lê rất hài lòng gật đầu.
Giọng nói của Lucia không thể nói là non nớt hay trưởng thành, âm sắc của cô ở giữa hai bên, là giọng thiếu nữ rất thuần khiết và non nớt.
Nghe... còn lạ tai.
"Trạm sở thú đến rồi, xin hành khách xuống xe đi cửa sau..."
Nửa tiếng hành trình một lúc đã qua.
Hạ Lê phát hiện lúc ở cùng Lucia, thời gian trôi qua rất nhanh.
Con rồng này chẳng lẽ trên người mang ma pháp tăng tốc thời gian sao? Hạ Lê vô cớ suy đoán.
"Hoa quả dầm ăn không?"
Cửa chính sở thú thành phố Bắc chất đầy xe đồ ăn vặt, vì hôm nay lưu lượng khách ít, mấy chủ quán ế ẩm này đang nhiệt tình kéo khách.
Hạ Lê tự động bỏ qua mấy món ăn vặt cay Lucia không thể tiếp nhận, cuối cùng đến quầy hoa quả ở vị trí cuối.
Hoa quả dầm sữa chua.
Rất thích hợp bạn nhỏ to xác như Lucia.
"Không ăn."
"Được, vậy thì hai suất... Ủa? Em không ăn??"
Hạ Lê còn tưởng mình nghe nhầm.
Con ác long không từ chối này, lại mở miệng từ chối sự cám dỗ của mỹ thực?!
Chẳng lẽ xe buýt vừa rồi lại khiến cô khó chịu?
Hạ Lê nhìn gương mặt nhỏ trắng nõn nà của Lucia, phát hiện khuôn mặt này không có phản ứng khó chịu gì.
Ngược lại, cô đang rất nghiêm túc nhìn chằm chằm hoa quả trên xe đồ ăn, ánh mắt di chuyển liên tục tựa như đang tìm kiếm thứ gì.
"Trong này chắc chắn có bom." Lucia nói.
Hạ Lê: "..."
"Em ít chơi Ninja trái cây đi!"
Mua một suất hoa quả dầm sữa chua thêm lượng, chủ quán thấy Lucia xinh xắn đáng yêu, lại nhìn chằm chằm hoa quả của mình hình như thèm rất lâu, nên đặc biệt múc cho Lucia một suất rất lớn.
Hạ Lê không khỏi cảm thán, đôi khi mặt thực sự có thể đổi cơm.
Mỗi lần lên phố với Lucia, luôn có thể vì khuôn mặt xinh đẹp đó của cô mà nhận được chút quan tâm đặc biệt từ người qua đường.
"Anh đi mua vé, em đợi ở đây."
Hạ Lê một tay ấn lên vai Lucia, bản thân thì đi xếp hàng mua vé.
"Một lát vào sở thú, em việc gì cũng đừng làm, đứng sau lưng anh... nếu có tình huống đột phát, hai đứa cùng chạy."
"Ừm... Ủa?"
Lucia ăn miếng xoài trong miệng, có chút không hiểu.
Chẳng lẽ sở thú là nơi nguy hiểm?
Tại sao Hạ Lê phải dẫn cô chạy?
Nghe càng khiến rồng phấn khích!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









