Hạ Lê không ngờ, mình chỉ đi giải quyết nước một chút, bên ngoài nhà voi đã náo nhiệt thế.

Ủa? Sao đều cầm điện thoại chụp ảnh voi? Sở thú này hình như cũng không có biểu diễn voi gì đó.

Nghĩ vậy, Hạ Lê đổ vào đám đông, bắt đầu tìm con rồng lùn đó.

Với chiều cao này của Lucia, muốn trong đám đông tìm cô thực sự đủ mệt.

"Này, Lucia!"

Đúng lúc Hạ Lê cao giọng gọi tên Lucia, anh bỗng cảm thấy có một bàn tay nhỏ phía sau lưng khẽ kéo kéo vạt áo.

Cảm giác quen thuộc này, là ác long không sai.

Hạ Lê quay người, thấy Lucia đang đứng bên rìa đám đông, đầu hơi cúi thấp, cả con rồng trông rất yên tĩnh.

Có thể vì hôm nay thời tiết nóng, mặt Lucia còn rất đỏ, như trái táo đỏ, có chút đáng yêu.

"Hạ Hạ Hạ Lê."

"Năm phút không gặp, sao em còn nói lắp lên."

Câu mở miệng đầu tiên của Lucia là giọng run, mấy âm sau càng run không thôi.

Hạ Lê sợ Lucia gặp chuyện xấu gì, vội vàng đi xác nhận sắc mặt cô.

"Có có, có người cúng đồ ăn cho ta." Lucia nói lắp.

Nói xong, cô giơ viên kẹo mút trong tay lên, đưa cho Hạ Lê xem.

Trong đầu Hạ Lê lập tức nghĩ đến khả năng Lucia bị bắt chuyện.

Dù sao ác long đối với người lạ khí tràng tuy cao lãnh, nhưng không thể không thừa nhận, mỹ mạo của cô trong đám đông là tuyệt đối xuất chúng.

"Không được nhận kẹo người lạ." Hạ Lê nghiêm túc nhấn mạnh.

"Không không không, không phải."

Lucia hoảng hốt giải thích.

Cô ổn định một lúc, mới kể lại việc mình trải qua lúc nãy cho Hạ Lê.

Hai người đến dưới bóng cây, vừa đi vừa nói.

Hạ Lê nghe nghe liền trầm mặc.

Con voi đối với Lucia biểu hiện ra tính phục tùng?

Hơn nữa, điểm quan trọng hơn là... ác long lại lương thiện như vậy.

Cô rất dũng cảm.

Cô làm việc ngay cả Hạ Lê chưa chắc sẽ làm.

Tuy nhiên, dũng cảm của Lucia trong mắt Hạ Lê đồng thời cũng là một loại liều lĩnh.

Vì cô không suy nghĩ hậu quả, nên cô việc gì cũng dám làm.

Nếu đổi thành Hạ Lê, anh sẽ để ý hơn vấn đề lộ thân phận.

Hôm nay dù là ngày làm việc, trong sở thú cũng có không ít cha mẹ dắt trẻ và đôi tình nhân hẹn hò.

Người tại hiện trường không nói hàng trăm, ít nói cũng năm mươi, nhiều người như thế nhìn thấy, còn cầm điện thoại, mỗi người một lời, rất dễ đem sự việc thêu dệt thành hình mẫu khác.

Ngôn luận có thể là một thứ rất đáng sợ.

Thân phận thực sự của Lucia là một con rồng khổng lồ, vì che giấu mình, bất luận thế nào cô cũng không nên xuất hiện vị trí tiêu điểm.

"Em..."

Hạ Lê muốn nói lại thôi.

Thôi.

Bây giờ không phải lúc nói cô.

Đây là lần đầu tiên ác long Lucia giúp đỡ con người.

Hạ Lê lớn lên trong một gia đình giáo dục khen ngợi, anh vì thế cảm thấy thời thơ ấu mình rất may mắn.

Vậy nên, anh hi vọng Lucia cũng 'may mắn'.

"Em cứ làm việc mình cảm thấy đúng là tốt," Hạ Lê nghiêm túc nói.

"Việc này, em làm rất đúng."

Tộc rồng là tự do, tâm hồn không lo nghĩ của họ cũng tự do, Hạ Lê không muốn thấy sự vô tư vô lự của Lucia trên Trái Đất biến thành dáng vẻ e dè.

"Ừm ừm, ừm."

Lucia gật đầu như gà mổ thóc, trên mặt vốn đã ánh đỏ lan đến tai, mảnh dái tai trắng nõn đó trông hồng hào.

Nếu nói, lúc bị em gái nhỏ khen ngợi, Lucia chỉ cảm thấy ngại ngùng...

Vậy bị Hạ Lê khen một câu, Lucia vui sướng chết mất.

Cảm giác này, không kém đi hồ cá nổ mười lần, đuổi dê chạy trăm cây số.

Lấy ví dụ cụ thể hơn để nghĩ...

Đại khái so với tiền vàng trong kho của bá tước loài người còn khiến Lucia cảm thấy vui.

"Hì hì hì..." Mặt nhỏ Lucia vui sướng.

Cô đi theo đít Hạ Lê, Hạ Lê nói trời nóng rồi, mua nước đá cho cô uống.

Bước chân Lucia rất chậm, cô nhìn chằm chằm viên kẹo trong tay hồi lâu.

Giữa 'mang về sưu tập' và 'bây giờ ăn', Lucia quyết định chọn cái sau.

Đạo lý lớn đời rồng — kịp thời hưởng lạc!

"Em muốn nước ép hay hồng trà... đá?"

Hạ Lê đứng trước máy bán hàng tự động, khi quay đầu hỏi Lucia lựa chọn khẩu vị, vừa hay thấy con ác long này đang dùng răng mình cắn nhựa bên ngoài viên kẹo mút.

"Ê, nói với em rồi, loại bao bì nhựa này phải xé ra trước... đây là có kỹ xảo, trực tiếp cắn ngược lại rất phiền phức."

Giọng Hạ Lê bất đắc dĩ, chuẩn bị đi giúp Lucia mở bao bì.

Nhưng Lucia lại nghiêng người, không cho Hạ Lê lấy kẹo.

Con rồng keo kiệt gì không biết!

Anh lại không tranh của em!

"Cạch cạch,"

Viên kẹo trong miệng Lucia dưới lực cắn của răng nứt ra, nứt thành hai nửa.

Cô mới bóc lớp áo nhựa bên ngoài ra, sau đó hai ngón tay kẹp lấy một nửa trong đó, giơ nó lên.

"Cho anh ăn."

"..."

Hạ Lê cúi đầu nhìn nửa viên kẹo này đã hoàn toàn nhiễm nước dãi rồng Lucia.

Có chút cảm động.

Nhưng nhiều hơn vẫn là ghét bỏ.

Em dùng cách này thử thách tình bạn thuần khiết của chúng ta sao?

Đồng chí như ta căn bản không chịu nổi thử thách này đâu...

Thôi thôi, cũng không chỉ một lần tiếp xúc môi gián tiếp.

Hạ Lê nghĩ thầm.

Sự tình đến nay, mình bị con ác long này làm hỏng chưa đủ nhiều sao?

Ừm, nước dãi rồng là thứ tốt.

Hạ Lê giơ tay lấy nửa viên kẹo.

Bàn tay nhỏ Lucia lại né một cái.

Sau đó cô lại vung vung cổ tay.

Hình như đang ra hiệu Hạ Lê nói 'ta đút cho anh'.

Hạ Lê thở dài không lời.

Đồng chí nhỏ Lucia à, tình bạn và anh đều không chịu nổi loại rèn luyện này đâu!

"Vị cam."

Hạ Lê mím viên kẹo trong miệng, là vị cam rất ngọt rất thanh mát.

Nói thì nói, đây là lần đầu tiên Lucia đến Trái Đất, 'có được' một thứ dựa vào năng lực bản thân.

Hạ Lê cảm thấy mình từ trong miệng ác long nếm được nửa viên kẹo, cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Tộc rồng không tồn tại mong muốn được chia sẻ.

Lucia đã sẵn sàng đem thứ có được lập tức chia sẻ cho mình, đã đủ chứng minh một chút trọng lượng trong lòng ác long.

Ít nhất, một tuần này anh bỏ ra hành động và tâm tư trên người Lucia, không phải là một bên tình nguyện.

"Hì hì..."

Lucia cũng rất thích vị cam này.

Mắt cô cười cong thành vầng trăng non, khóe miệng mím lên một đường cong ngọt ngào.

"Ngọt hơn kẹo nhà Hạ Lê!"

"Sao có thể," ánh mắt Hạ Lê nhìn ác long, bỗng cố chấp.

"Rõ ràng không bằng một phần mười kẹo nhà anh."

"Không đúng," Hạ Lê lại dừng một chút nói, "Em ăn kẹo nhà anh hồi nào?"

Mặt nhỏ Lucia thu liễm một chút.

Cô mới không nói, lần trước lén lật túi đồ ăn vặt Hạ Lê mua về, rồi ăn một viên kẹo sữa bao bì màu đỏ...

Nhưng viên kẹo đó dính răng, dính Lucia nói không ra lời, nên cô không thích.

"Ta cảm thấy cái này ngọt hơn." Lucia chột dạ đẩy đề tài đi.

Hạ Lê: "..."

Vén ống tay, Hạ Lê để thân nghiêng về máy bán hàng tự động.

Sau đó dùng sức chọc ngón tay vào nút bán hàng trên máy bán hàng.

"Thích vị cam phải không, em đợi, anh bây giờ mua nước cam hạt cho em, mua hai chai."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện