Lúc về, Hạ Lê dẫn Lucia đi ăn một quán hàng rong bên đường.

Vốn định tìm nhà hàng nổi tiếng gần đó, kết quả hành trình mới đi một nửa, Lucia đang trong trạng thái đói chỉ biển hiệu bên đường nói: "Không kịp rồi, cái này đi!"

... Rõ ràng là một con ác long ăn xong thì ngủ, ngủ dậy lại ăn, không ngờ ở điểm ăn này đặc biệt đúng giờ.

Quán hàng rong này chủ bán mì xào, Lucia trước mặt chủ quán lượn vài vòng, cuối cùng chỉ nồi cơm trong chảo nói mình muốn ăn cơm rang.

Hạ Lê biết tại sao ác long đổi mì thành cơm, thuần túy là vì thủ pháp dùng đũa của cô quá dở, mì xào quá trơn ăn không vào.

"Em đừng ở đó thanh tra công việc nữa, mau lại đây ngồi."

Lucia vẫn đang lượn trước quầy hàng, cái xe ba bánh cao nửa người đó bị nhét đủ thứ, nguyên liệu và gia vị bày trên đó Lucia chưa từng gặp.

Phản ứng này của cô cũng rất bình thường, Hạ Lê nhớ lại lần đầu mình đến đại lục Azeroth, muốn tháo cả hoàng cung xem có đoàn làm phim giấu bên trong không.

"Ông chủ hai mươi tệ lúc nãy tặng chúng ta cừu nhỏ rất hào phóng."

Lucia kết thúc thanh tra, ôm cừu lắc lư về, phịch ngồi xuống ghế nhỏ bên cạnh Hạ Lê.

"Cái này không gọi tặng," Hạ Lê sửa lại, "Là anh thắng từ tay hắn."

"Loại quầy hàng đó vốn là lừa du khách, chỉ là hắn gặp phải anh."

"Ồ, cũng tức là, hắn là người xấu, nhưng hắn gặp sự trừng phạt của anh hùng."

Lucia hình như hiểu, nhưng không hoàn toàn hiểu.

Hạ Lê cười một cái, "Không thể nói người ta là người xấu, dù sao chỉ là một cách kiếm tiền thôi, hai mươi tệ, không tính nhiều, vui chơi mấy dự án này chủ yếu thu hoạch niềm vui trong quá trình chơi."

Dù sao Hạ Lê cũng khá vui.

Nếu muốn, anh thậm chí có thể thắng cả giải thưởng du lịch Châu Âu mười ngày của ông chủ, nhưng thứ đó đối với người không có chứng minh nhân dân như Lucia, không có sức hấp dẫn, nên cuối cùng chỉ lấy búp bê.

Hạ Lê không ngờ, bản lĩnh mình học ở thế giới khác lại có thể dùng ở nơi này? Việc này để vị đạo sư kia biết, còn không tức đến vẹo cả mũi.

Họ dốc hết tinh lực bồi dưỡng ra anh hùng, cầm thuật cung tên mãn cấp của anh, thắng một con búp bê, mà còn đem búp bê tặng cho ác long...

"... Ừm, cách định nghĩa tốt xấu của con người rất kỳ quái."

Lucia rất khó phân biệt 'tốt' và 'xấu'.

Đứng trên quan niệm hiện tại của cô, chỉ biết có thể khiến tâm trạng cô vui vẻ là 'tốt', ngược lại là 'xấu'.

Ví dụ, Hạ Lê khá tốt.

Lucia nhớ lại cảnh bắn cung lúc nãy, Hạ Lê ánh mắt kiên nghị, sắc mặt nghiêm túc.

Nếu đổi thành trên đại lục Azeroth nhìn thấy khuôn mặt này, Lucia đã vỗ cánh bay mất.

Loại ánh mắt đó, giây tiếp theo là rút kiếm giết tới...

Nhưng hôm nay, Lucia dùng một góc nhìn mới, đã thấy được sự chuyên chú này của Hạ Lê.

Tuy vẫn sẽ vì căng thẳng mà tim đập nhanh một chút.

Nhưng lần này tim đập nhanh, lại hình như đâu đó không giống.

"Hạ Lê..."

Lucia giọng chân thành nói.

"Lúc anh bắn cung, có chút đẹp mắt"

Hạ Lê gọi chủ quán lấy một chai nước ngọt thủy tinh, đang chuẩn bị mở nắp, cái khoen trong tay khựng.

"Đẹp mắt? Cái gì gọi có chút đẹp mắt??"

Câu này khiến Hạ Lê không hiểu mô tê gì.

Liên tưởng Lucia hẳn đang khen mình, nhưng hết từ không tìm được từ chính xác, Hạ Lê nghĩ nghĩ, dày mặt nói.

"'Đẹp mắt' từ này không dùng để hình dung nam sinh, em khen anh nên nói 'đẹp trai' và 'ngầu'."

"Vậy hôm nay anh vừa đẹp trai vừa ngầu."

Lucia trả lời ngay, đôi mắt chân thành như thiên sứ.

"..."

Hạ Lê đưa ống hút vào chai thủy tinh, cố ý lơ đãng uống một ngụm.

Đẹp trai khẳng định là đẹp trai, có thể làm mặt ông chủ đỏ bừng, có thể không đẹp trai sao??

Đáng ghét.

Cách khen người của ác long quá ngay thẳng.

Hạ Lê một khi đặt ánh mắt lên đôi mắt chân thành đó, sẽ có cảm giác bị điện châm trúng.

Nói làm người ta còn ngại quá thể ngại.

Lúc này muốn nói mấy câu ngông cuồng, ngược lại trong đầu không có từ.

Nếu đổi thành Trần Đào bọn kia, xem Hạ Lê không nói một câu 'bố mày chính là đẹp trai như vậy đó'?

Hai người yên tĩnh một chút, sau ót tiếng mì xào lật trên chảo nóng rất hấp dẫn, mũi Lucia khẽ động, hút trộm một mũi hương thơm.

"Hạ Lê anh bắn cung giỏi thế, đều có thể đi dạy người bắn cung rồi." Lucia nghiêm túc nói.

Cô có thể hiểu nghề loài người không nhiều, nhưng giáo viên tuyệt đối tính một nghề thường gặp.

Ở thế giới trước, người dạy tập kiếm và thuật bắn cung địa vị khá cao trong xã hội loài người.

"Nghề này cũng quá ít được quan tâm," Hạ Lê mở miệng nói,

"Hơn nữa dù đi phòng bắn cung làm công, tối thiểu cũng phải thi chứng chỉ hướng dẫn viên, quá phiền, không cần thiết."

Con đường Lucia nói trực tiếp bị Hạ Lê phủ quyết.

Tạo người còn được, dạy người thì thôi, Hạ Lê dù phải ra ngoài tìm việc, cũng phải tìm mình thích, bắn cung loại thứ này bản thân là bị đạo sư bắt học, không nói đến chuyện thích.

"Hạ Lê, anh luôn muốn khai phá ta, nhưng ta cảm thấy anh cũng có thể bị khai phá."

Đầu óc rồng Lucia không biết lại nghĩ gì, chui ra một câu suýt làm Hạ Lê sặc.

"... Phiền em lúc nói 'khai phá', phía sau thêm hai chữ 'tiềm lực' giùm ."

Hạ Lê nói, "Anh khai phá... anh khai thác tiềm lực em, là muốn em hòa nhập xã hội này, em ngược lại khai phá tiềm lực anh làm gì??"

"Vì anh ở đại lục Azeroth học mấy bản lĩnh đó, còn khá thực dụng." Lucia nhỏ giọng nói.

"Đến rồi, một phần cơm rang, một phần mì xào~"

Đến lúc này, ông chủ đem hai phần thức ăn còn bốc khói bưng lên.

Lucia một tay ôm cừu, tầm mắt đã tự động khóa chặt.

"Chỉ thắng con búp bê thôi, không nói thực dụng."

Hạ Lê nói xong, tùy tay lấy hai đôi đũa một lần bẻ ra.

"Anh bên đó học đấu võ, thuật tên, thuật kiếm... mấy thứ này đặt Trái Đất thời đại hòa bình này, nhiều lắm chỉ có thể dùng để phòng thân.

Tuy nhiên, phàm chúng ta có thể từ đại lục Azeroth mang về một ma pháp, dù là ma pháp xuyên thấu cự ly gần, đều có thể dùng cào thưởng ở Thượng Hải cào một căn nhà..."

Hạ Lê trong miệng lẩm bẩm, anh muốn nói cho Lucia, thể năng ở Trái Đất nhiều lắm làm công nhân, chỉ có ma pháp mới có thể giáng đòn mang tính hàng duy.

Tuy nhiên, khi Hạ Lê ngẩng mắt, phát hiện Lucia căn bản không nghe.

Nhà này đã đem cừu đặt ghế khác, trăm phần trăm tập trung tinh thần nhìn cơm rang trước mặt.

Cô nhìn cơm rang, lại nhìn Hạ Lê đang nói.

Ánh mắt đó như thể nói 'được rồi được rồi, sư phụ Hạ đừng niệm nữa'.

Hạ Lê: "..."

Sau này ác long không nghe người nói chuyện toàn bộ xiên ra ngoài!

"Đũa cho em."

Nhận được công cụ ăn cơm, Lucia trực tiếp bắt đầu lùa như gió lốc, Hạ Lê sợ cô nghẹn, vội vàng bảo ông chủ lại lấy một chai nước ép xoài.

Lucia nhìn chai thủy tinh trước mặt, lại nhìn chai của Hạ Lê.

Không có chút do dự, cô đem ống hút trong nước ngọt thủy tinh Hạ Lê lấy trộm ra, cắm vào chai mình, mới ôm về bắt đầu từ từ uống.

Thấy cảnh này Hạ Lê trầm mặc.

Rõ ràng còn nhiều ống hút sạch, có cần thiết đặc biệt chà đạp anh không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện