Hạ Lê dẫn Lucia đi dạo một vòng quanh công viên nhân tạo bên ngoài nhà.

Hôm nay là ngày làm việc, lại thêm nhiệt độ chuyển lạnh, đường chạy cầu vồng bên hồ trống trơn không một bóng người.

Bầu trời trong vắt treo trên đỉnh đầu, mặt nước được gió thu thổi qua lấp lánh ánh vàng.

Mặt trời sau cơn mưa không hề ấm áp chút nào, hơi nước bốc lên trên mặt bị gió lạnh thổi qua, lại là một đòn tấn công ma pháp tràn vào tủy xương.

Hạ Lê kéo cổ áo lên đỉnh, hai tay nhét túi.

Anh bước chậm rãi, gần giống với điệu đi của các cụ già chơi cờ trong công viên.

Còn Lucia thì khác.

Con Rồng ngốc này xông ra như một cơn gió, đôi giày da mềm dưới chân chạy vang lên tiếng lộp cộp, thỉnh thoảng xuyên qua bên cạnh bà mẹ dắt chó, bà mẹ giật mình, con chó trong tay bà mẹ càng giật mình hơn.

“Gâu gâu gâu!!”

Một con Husky không xích bị Lucia dọa đến mức kẹp đuôi chạy, bên hồ tĩnh lặng vang vọng một tràng tiếng kêu thảm của con chó lớn.

“Gào ô!”

Lucia lúc làm Rồng đã thích dọa loại động vật nhỏ này, tính cách lúc làm người cũng không thay đổi.

Cô hai tay giơ vuốt, chạy đuổi theo sau mông con chó lớn.

Con chó bị cô dọa đến mức hồn bay phách lạc, chủ chó đứng ngây người không xa, dường như cảm thấy chấn động trước cảnh tượng này.

Anh ta từng thấy chó đuổi chó, chó đuổi cô gái nhỏ… lần đầu tiên thấy cô gái nhỏ đuổi chó.

Điểm mấu chốt là con chó nhà mình vốn rất dũng cảm, lại có thể bị dọa đến bộ dạng bất tài như vậy.

Nhìn thấy con chó lớn sắp rơi vào cảnh "chó cùng rứt giậu", à không "chó cùng nhảy hồ", Hạ Lê vội vàng giật giọng gọi.

“Em lại đây cho anh!”

Phong cách thong thả bên Hạ Lê bị phá vỡ hoàn toàn, bước chân vội vã đuổi theo.

“Hê hê hê…”

Lucia dừng bước, con chó sắp nhảy xuống nước lập tức chuyển hướng chạy trốn.

“Hai chân con người chạy không nhanh, nếu có cánh Rồng, ta sớm bắt được nó rồi!”

Lucia phừng phừng tổng kết.

Bây giờ cô hưng phấn lắm, vừa chạy mấy bước đã dụ dỗ ra khát vọng săn bắn của cô.

“…Đây là chó có chủ, em bắt chó người khác, cùng nguyên lý với việc cướp đồ người khác.”

Hạ Lê cảm thấy rất cần thiết kịp thời sửa chữa thiên tính của ác long.

“Vậy cá trong hồ này thì sao?” Lucia chỉ mặt hồ lại hỏi.

“Bên đường dán có biển cấm đánh cá, nên cái này cũng không được bắt.”

“Chim trên trời thì sao?”

“Chim cũng không được.”

“Vậy có thứ gì có thể bắt?”

“Đa số động vật đều không được bắt, hoang dã cũng không được,” Hạ Lê dừng một chút nói, “Nhưng côn trùng thì được.”

“Côn trùng?”

“Ừm, loại côn trùng thường gặp, tùy em muốn làm gì thì làm.”

Môi trường ẩm ướt phương Nam không thiếu nhất là các loại côn trùng, đặc biệt là tầng ba nhà Hạ Lê, loại nhện to bằng bàn tay, gián biết bay, rết dài hơn ngón tay, những thứ này tồn tại quanh năm suốt tháng.

“Em thực sự muốn săn bắn, vậy thì đi bắt côn trùng trong nhà, bắt xong vứt thùng rác, không được ăn.” Hạ Lê nghiêm khắc nói.

Trước đây anh diệt côn trùng đều xịt thuốc diệt côn trùng, bây giờ để ác long nhà mình làm cao thủ bắt côn trùng, không chỉ bảo vệ môi trường, còn có thể giải phóng thiên tính của ác long.

“Bắt côn trùng có thú vị gì…”

Lucia lẩm bẩm một tiếng.

Bây giờ cô rất muốn nhân lúc hưng phấn cắn một miếng lên cánh tay Hạ Lê.

Đánh dấu con mồi là một trong những hành vi săn bắn…

Nhưng thôi vậy, sẽ cắn đau Hạ Lê mất.

“Đài quan sát…”

Vấn đề săn bắn trước chưa giải quyết, sự chú ý của Lucia lại bị thứ khác thu hút.

Trung tâm công viên, có một tòa kiến trúc giống hươu cao cổ.

Trên lưng hươu cao cổ có một cái thang có thể leo lên, độ cao hơn hai mét này có thể tính là đài quan sát nhỏ.

Cái cổ dài của hươu cao cổ cúi xuống đè lên mặt đất, toàn bộ cổ là một mặt cắt ngang, nhìn giống như là một loại đường ray nào đó.

Có con non loài người đang từ trên trượt xuống! “Máy phóng Rồng lớn!” Lucia hưng phấn.

Hạ Lê: “…”

Chỉ là cầu trượt thôi, con ác long này gần đây làm sao càng ngày càng biết ghép từ thế.

“Em đi chơi thì cẩn thận đừng rơi…”

Quay đầu lại, bóng dáng ác long đã biến mất tại chỗ.

Chỉ trong chớp mắt, Lucia đã đến phía sau cầu trượt xếp hàng.

Đừng nói, cô một người lớn và mấy đứa trẻ nhỏ chen chúc với nhau còn khá hòa hợp.

Cầu trượt công viên ở đây là hạng mục hot nhất, dù là giữa trưa cũng có hai ba đứa trẻ nhỏ đang chơi.

Mấy đứa trẻ nhỏ kia cười khúc khích, từ lưng hươu cao cổ trượt xuống, rồi rơi vào vòng tay bố mẹ mình.

Đợi Lucia xếp hàng gần đến, Hạ Lê cũng đi tới.

“Rồng lớn đâm tới!”

Lucia bắt chước ấu thể loài người trước, ngồi ở vị trí cao nhất trên lưng hươu cao cổ, trong miệng hưng phấn hô lên.

Nhưng, hô hô cô liền cảm thấy có chút không đúng rồi.

Đầu kia của Máy phóng Rồng lớn, trên bãi cỏ, Hạ Lê yên lặng ngồi xổm ở đó.

Anh cũng không mở rộng vòng tay, chỉ ngồi xổm, hai cổ tay đặt lên đầu gối, biểu cảm trên mặt rất bình tĩnh nhìn Lucia.

Đợi đã…

Lucia trong lòng than không ổn.

Nếu lúc này mình trượt xuống, chẳng phải là Rồng lớn đâm tới sẽ đâm vào người Hạ Lê sao!

Lực của Rồng lớn đâm tới rất lớn.

Đâm vào người Hạ Lê, Hạ Lê chắc chắn sẽ bị ép thành bùn thịt!

Đúng lúc Lucia do dự muốn đứng dậy không trượt, quay đầu phát hiện mình đã không có đường lùi.

Con non loài người chặn đường lui của cô.

“Chị ơi, nhanh xuống đi~”

Con non loài người tóc buộc hai bím thúc giục.

“Không được không được…”

Lucia lắc đầu, muốn đứng dậy.

Kết quả hai tay buông ra, mông cô ngồi ở mép cầu trượt liền rơi xuống.

Cầu trượt chất liệu nhựa dẻo loại này được vô số cái mông nhỏ đánh bóng rất trơn, Lucia liền như vậy nghiêng người trượt xuống.

Cô giữa đường thử dùng chân mình phanh lại, nhưng cầu trượt độ cong loại này không phanh được.

Nhìn thấy Rồng lớn sắp đâm bay anh hùng ra ngoài rồi, tên anh hùng ngốc này lại không có ý định lùi lại.

Anh hùng thậm chí còn nghiêng người về phía trước một chút, đôi cánh tay mở ra giống như một cái bẫy lớn.

Đúng lúc Lucia tiếp đất, cái bẫy trực tiếp ôm lấy cô.

“Ùm” một tiếng.

Lucia đâm vào lòng Hạ Lê.

“Thành công bắt được Rồng lớn.”

Hạ Lê đắc ý cười, “Mang về nhà, hầm lên.”

Đầu Lucia từ trong mũ cừu hơi ngẩng lên.

Vừa rồi sau khi đuổi chó chạy có chút nóng, nóng đến mắt mặt cô đỏ ửng.

Máy phóng Rồng lớn này chơi chẳng vui chút nào…

Mà còn rất dọa Rồng.

Biết trước đầu kia máy phóng là một anh hùng, vậy cô đã không chơi rồi.

Cô dù gì cũng là Rồng Bạc, làm sao có thể dễ dàng bị bắt như vậy.

“Hạ Lê, ta không phải nguyên liệu nấu ăn, anh không hầm được ta.”

Mặt Lucia chôn vào trong áo len dày của Hạ Lê, cô nhân cơ hội này hít một hơi mạnh, đầu lại chui vào trong một chút.

Mùi vị của Hạ Lê, đối với Lucia rất dễ hít.

“Ta còn phải nấu ăn cho anh, anh hầm rồi sẽ không có người nấu ăn cho anh.”

“Anh không quan tâm.”

Hạ Lê bế ác long từ dưới đất lên, chỉnh lại cho cô mấy sợi tóc bay lên vì tĩnh điện.

“Bắt được, chính là của anh rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện