“Đây là…”

“Đây là tàu điện ngầm.”

Đứng ở cửa thang cuốn tàu điện ngầm, cảm nhận làn gió từ sâu trong lòng đất gào thét ra.

Lucia đứng trong gió ngổn ngang.

Cô biết năng lực xây dựng của loài người xã hội này rất mạnh…

Nhưng hoàn toàn không nghĩ qua, họ lại còn đặt đường ray xây dựng dưới lòng đất!

Loài người cư trú dưới lòng đất… làm tròn lên không phải là yêu tinh đất sao!

“Yêu tinh đất…”

Bị gọi là yêu tinh đất, nhân viên văn phòng tay xách cặp da đi ra từ cửa tàu điện ngầm, trong miệng Lucia lẩm bẩm một tiếng, co lại bên cạnh Hạ Lê.

“Em đang nói lời sảng gì vậy.”

Hạ Lê lật chiếc mũ cừu của Lucia lên, lộ ra một đôi tai nhỏ bị bưng nóng hổi.

“Đi thôi, đều dạo đến cửa tàu điện ngầm rồi, hôm nay chúng ta đi tàu điện ngầm ra ngoài.”

Hạ Lê vừa nói vừa đi xuống, Lucia thấy vậy vội vàng theo kịp.

Đứng trong thang cuốn, Lucia nhìn cảnh vật xung quanh dần dần chìm xuống, không nhịn được nuốt nước bọt.

Cảm giác này giống như mình đang tiến vào một loại mê cung ngầm nguy hiểm nào đó…

Nhân tiện, Hạ Lê trước đây cùng đồng đội đi thám hiểm, cũng là cảm giác này sao? Lucia lén nhìn mặt bên của Hạ Lê.

Ánh đèn trắng trong mê cung ngầm chiếu trên mặt anh, ánh mắt anh bình tĩnh, sau khi phát hiện tầm nhìn của Lucia, anh hơi nghiêng người nhìn qua.

“…"

Lucia lập tức lảng tránh ánh mắt, giả vờ nhìn biển quảng cáo phía sau đầu Hạ Lê.

“Đừng chạy lung tung, anh đi mua vé.”

Hạ Lê an trí Lucia ở góc tường, bản thân thì lấy điện thoại bắt đầu mua vé.

Nếu là một mình anh đi tàu điện ngầm, trực tiếp quét mã QR là đủ.

Nhưng thêm một Lucia vừa không có chứng minh thư vừa không có điện thoại, vậy chỉ có thể mua vé thủ công.

Ngón tay Hạ Lê ấn lên màn hình đang nóng nhấn nhấn, con ác long sau lưng anh tò mò thò đầu qua đây nhìn.

Bản đồ mê cung thế giới loài người?

Địa điểm mục tiêu Hạ Lê lựa chọn là…

Trung tâm Nội thất Trung Ương!

“Thẻ cầm chắc, lát nữa theo anh cùng quẹt thẻ vào ga.”

Hạ Lê mua một vé Trung tâm Nội thất Trung Ương.

Anh nhét vé nhựa hình chữ nhật vào tay Lucia.

Liên tưởng đến con ác long này không ngồi được tàu hỏa, lên không được tàu cao tốc, cũng không thể lên máy bay, đến ngồi xe cũng chóng mặt…

Nơi Hạ Lê có thể dẫn cô đến, đại khái chỉ có chỗ xe buýt và tàu điện ngầm Thanh Thành có thể đến được.

Giao thông tàu điện ngầm Thanh Thành không phát triển, chỉ có bốn tuyến chằng chịt.

Về sau hẳn sẽ có tuyến đường mới xây thành, những bản quy hoạch thành thị chưa xây dựng này, chính là nơi xa nhất Lucia tương lai có thể đạt đến.

Thở một hơi, Hạ Lê dẫn Lucia vào ga, vừa đi anh vừa nói.

“Cái này gọi là tàu điện ngầm, là giao thông ngầm dưới lòng đất thành thị loài người. Loại giao thông này càng tiện lợi thoải mái, chỉ là ga cách nhà chúng ta quá xa, cần đi một đoạn đường rất dài.”

Đến chỗ kiểm tra an ninh, Hạ Lê dừng bước để Lucia qua trước.

Do hai người đều không đeo ba lô, qua kiểm tra an ninh chỉ cần quét một cái người là được.

Lucia mặc áo khoác cừu lần đầu tiên bị chị kiểm tra an ninh khám người.

Cô một mặt kinh ngạc nhìn người loài vô lễ bên cạnh, lại nhìn Hạ Lê bình tĩnh không đổi phía sau.

“…Bị khám xét rồi!”

Thấy Hạ Lê như cười như không cười đi tới, mặt nhỏ Lucia vẫn có chút kinh hãi.

“Chỉ là xem trong túi em có đồ cấm không thôi.” Hạ Lê cười nói.

Còn may không sao.

Nếu lúc quét người Lucia chuông báo động vang lên, vậy thì phiền phức rồi.

Bây giờ nhìn ra, trong thân thể Rồng lớn dưới dạng người không có thứ kỳ quái gì.

“Đồ cấm?” Lucia nỗ lực hiểu từ này, “Loài người đến mê cung ngầm… tàu điện ngầm đều rất xấu sao?”

“Cái này gọi là phòng họa khi chưa xảy ra,” Hạ Lê nói, “Nếu có người mang dao hoặc xăng dầu vào, vậy thì thương vong trong toàn bộ đoàn tàu sẽ rất nghiêm trọng.”

Nếu thực sự xảy ra bạo loạn… vậy thì cho dù ở nơi nào cũng khá nghiêm trọng chứ.

Đúng lúc Lucia đang nghĩ như vậy.

Một đầu mãnh thú thép hình rắn từ trước mặt cô phóng vụt qua.

“Ầm ầm ầm ầm…”

Đường ray tàu điện ngầm phát ra tiếng gầm rền cuối cùng, cuối cùng trong một tràng tiếng ma sát the thé ổn định dừng lại.

Toa tàu mở ra, mãnh thú thép lộ ra kết cấu bên trong sáng sủa sạch sẽ.

Lucia có chút nhìn ngây người.

“Đi thôi, vào trong đi,” Hạ Lê giơ cánh tay ra, lại nói.

“Anh kéo… em kéo anh, không thì lát nữa anh đi lạc mất.”

Muốn dỗ ác long cùng mình nắm tay nhỏ, phải thuận theo ý nguyện của ác long.

Quả nhiên như Hạ Lê dự đoán, cánh tay anh vừa giơ ra, Lucia liền ôm lên.

“Ở đây rất nguy hiểm.”

Gió ấm tàu điện ngầm phù phù thổi vào mặt, mặt nhỏ Lucia đặc biệt nghiêm túc.

Cô tính là biết, vì sao Hạ Lê lại nói phải phòng họa khi chưa xảy ra rồi.

Con mãnh thú thép tên ‘tàu điện ngầm’ này, bụng của nó e rằng có thể chứa một nghìn người.

Một nghìn người này đồng thời ở trong không gian kín, phàm ở đây xuất hiện kẻ bạo loạn…

Lucia lại nuốt một ngụm nước bọt.

Trong lòng nghĩ, đây chẳng phải là tương đương với nhốt Rồng lớn vào chuồng cừu sao.

Đứng trong tàu điện ngầm không tính đông đúc, nhân viên tuần tra đoàn tàu tay cầm loa, nhanh chóng từ trong toa tàu đi qua.

Lucia sau khi nghe thấy tiếng ‘trông chừng vật quý giá của mình’ trong loa, ôm cánh tay Hạ Lê càng chặt hơn.

Vật quý giá… Hạ Lê.

“Ta phải trông chừng anh.” Lucia nghiêm túc nói.

Hạ Lê cười bất đắc dĩ, “Được được được, em trông chừng anh.”

Một tay nắm vòng treo tàu điện ngầm, còn một cánh tay cảm nhận vòng ôm của tiểu ác long thơm mềm, Hạ Lê được một tấc lại muốn một thước nghĩ, vì sao ôm chỉ là cánh tay, mà không phải anh?

Biết trước lừa thêm một câu.

Trên tàu điện ngầm cặp đôi nhỏ ôm ấp còn khá nhiều, thêm anh một cái cũng không sao.

“Hạ Lê Hạ Lê… có nguy hiểm.”

Hạ Lê trong đầu đang vẽ bản đồ nước Yến*, cánh tay bị tiểu ác long thơm mềm kẹp trong tay lay lay.

Thuận theo phương hướng Lucia chỉ ý nhìn qua, Hạ Lê thấy một nữ nhân viên văn phòng mặc đồ OL (nữ nhân viên công sở) đang đứng ở cửa toa tàu chờ, nhìn tư thế này của cô hẳn là ga kế tiếp liền xuống.

Bên cạnh nữ OL có mấy vị hành khách cùng chờ xuống, trong đó một nam tính đội mũ lông đen dính sát túi xách nữ OL.

Động tác nhìn như bị người bên cạnh chen, thực tế với góc độ của Hạ Lê nhìn rõ, anh ta là cố ý dựa qua.

Hạ Lê chú ý nam tử mũ đen đưa một cái kẹp bạc vào trong túi xách mở nửa của nữ OL.

Kẻ móc túi tàu điện ngầm?

Cúi đầu nhìn tiểu ác long bên cạnh.

Trực giác của tiểu ác long so với Hạ Lê sớm một bước phát giác ác ý và nguy hiểm, nhưng cô không dễ phán đoán lúc này nên làm thế nào.

Hạ Lê luôn luôn đều muốn để Lucia xây dựng giá trị quan chính xác đối với xã hội này, người trước mắt vô nghi chính là giáo tài tốt nhất.

Không do dự nhiều, Hạ Lê đi tới, một tay khống chế cổ tay người đó.

“Làm cái gì??”

Nam mũ đen hiển nhiên không ngờ động tác che giấu như vậy của mình lại bị người phát hiện, anh ta kinh hãi quay đầu, sau khi nhìn thấy thanh niên nam bên cạnh, vô ý muốn rút tay ra.

Nhưng phát hiện sức mạnh đối phương hoàn toàn không cùng mình ở một tầng thứ.
-----------
Chú thích xem ở bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện