Bánh xe ô tô lăn qua mặt đường ướt nhẹp, bên trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi ra từ cửa điều hòa.

Cơn mưa lớn cuối thu đến nhanh, đi cũng nhanh.

Ngoài cửa kính, mưa đã nhỏ dần, những hạt mưa mờ mịt không kịp tụ thành dòng đã bị tốc độ xe vô tình đè lên kính, vẽ ra những vệt nước trong suốt.

Lucia hơi say xe, lên xe liền nằm dài trên đùi Hạ Lê.

Khu điện máy này cách khu Vạn Ngưu, nơi Hạ Lê sống khá xa, ngay cả khi không tắc đường cũng phải mất hơn hai mươi phút mới tới, huống chi mặt đường sau mưa tắc nghẽn khủng khiếp.

Hạ Lê ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ một lúc, rồi lại cúi xuống quan sát con ác long đang nằm trên đùi.

Mặt Lucia rất tái, thậm chí còn hơi trắng bệch.

Mỗi lần ngồi xe cô ấy đều trong trạng thái này, y hệt người say xe.

Cúi đầu, mái tóc đen ướt nhẹp của Hạ Lê vẫn còn nhỏ nước, một giọt nước rơi xuống, rơi trúng gò má đang yên tĩnh của Lucia.

Hạ Lê vội vàng đưa tay lau mái tóc mình, vuốt ngược mấy sợi tóc ngắn về phía sau gáy.

"…"

Con ác long vừa mới nhắm mắt giả vờ ngủ từ từ mở đôi mắt long lanh như ngọc của mình ra.

Hạ Lê lặng lẽ nhìn cô ấy, không ai nói lời nào.

"Chời đụ, trận mưa này són có tí tạnh rầu."

"Ai bẩu đánh sét, rõ ràng lóe tí chớp thâu."
"…"

Trong lúc đang tắc đường, tài xế lấy điện thoại ra không biết đang nhắn tin với ai, từng câu phương ngôn đặc sệt vùng Thục khiến Hạ Lê nổi da gà.

"Anh ta đang nói gì vậy…?"

Không nghe hiểu một chữ nào, Lucia chớp chớp đôi mắt tò mò.

Cách phát âm kỳ lạ này khiến cô ấy suýt nghi ngờ liệu có phải ngôn ngữ mình đã học không.

"Anh ấy nói, mưa rơi một lúc rồi thôi, nói là có sét đánh nhưng cũng chẳng có."

Hạ Lê lại cúi người xuống thấp hơn một chút.

Cả hai đều biết những lời đối thoại này bị tài xế nghe thấy không hay, nên đều hạ giọng rất nhẹ, nghe lại càng dịu dàng.

"Tiếng Anh?" Lucia hỏi bằng giọng nhỏ nhỏ.

Cô ấy biết là trên thế giới này ngôn ngữ các nước khác nhau, trong đó tiếng Anh cũng rất phổ biến.

"… Là phương ngôn nơi anh sống,"

Môi Hạ Lê gần như áp sát vào tai Lucia.

"… Em ở đây lâu rồi sẽ tự nhiên nghe hiểu thôi."

Hơi thở phả ra khi anh nói khiến tai Lucia ngứa ngứa.

Dái tai mềm mại nhỏ xíu đó nhanh chóng ửng hồng lên.

Hạ Lê vốn tưởng con nhỏ này không biết ngại là gì, hóa ra chỉ cần áp sát nói chuyện là đã đỏ mặt rồi sao? Tuy nhiên, cũng có thể là do hơi nóng.

Hạ Lê không chắc lắm.

Để thử nghiệm điều này, anh lại hạ thấp vai mình xuống nữa.

Chiếc tai nhỏ trong suốt hồng phấn không hề đậm màu thêm, Hạ Lê nhanh chóng lại đưa ánh mắt về đôi môi mềm mại hồng hồng kia.

Anh lại hạ thấp người xuống.

Cứ tiếp tục hạ thấp xuống thử, muốn xem thử đến mức nào, mình mới bị Lucia đẩy ra.

Rồi thì, cho đến khi đầu mũi chạm nhẹ vào nhau, hơi thở của hai người đã hoàn toàn hòa quyện không phân biệt, Lucia vẫn không có phản ứng gì.

Con rồng ngốc này!

Bên này anh sắp ngượng chết rồi, Lucia vẫn chỉ mở to đôi mắt tò mò nhìn anh, dường như rất muốn biết anh đang làm gì.

Làm gì à!

Đương nhiên là suýt nữa là hôn nhau rồi!

Anh sắp "attack" rồi, em còn ngồi đó phát ngốc à!!

Hạ Lê tức đến phát điên.

Ngước mắt nhìn đôi mắt linh động lại có chút mong đợi kia, Hạ Lê không cảm thấy vui vì không bị từ chối, ngược lại có cảm giác thất bại.

Phải làm thế nào, mới khiến con rồng ngốc này biết ngượng chứ?

Chỉ khi khiến cô ấy ngượng, trở nên e thẹn, mới có thể thuận theo cảm giác này, mà nói thẳng với cô ấy rằng 'đây chính là thích'.

Thứ tình cảm thích này hoàn toàn khác biệt so với thứ mà cô ấy dành cho con người, cho vàng, cho cừu.

Nhưng cô ấy không ngượng chút nào.

"Két——"

"Đồ khốn nạn!"

"Có phải vội đi đầu thai không!"

Đúng lúc này, chiếc taxi công nghệ mà hai người đang ngồi đột nhiên thắng gấp.

Tài xế bực bội hạ cửa kính xuống, trong miệng tuôn ra một tràng 'chim kêu hoa nở'.

Cú thắng gấp này khiến Hạ Lê ngả người về phía trước.

Đôi môi mềm mại đúng như trong tưởng tượng của Hạ Lê, như chuồn chuồn đạp nước, đã áp nhẹ lên môi anh một cái.

Trời đất!

Hạ Lê lập tức ngồi thẳng người dậy.

Không phải đâu anh bạn, cái này thực sự không cố ý.

Tay lái của bác tài thật… thật tuyệt vời.

Hạ Lê xoa một cái mặt, cảm thấy người hơi nóng, vội vàng hạ cửa kính xuống.

Ngoài trời mưa cũng gần tạnh rồi, từng cơn gió mát thổi vào, Hạ Lê thở dài một hơi.

"Hạ Lê, anh bị sốt rồi."

"Anh sốt cái nỗi gì!"

Tâm tư đang xao động chưa kịp lắng xuống, Lucia nằm trên đùi Hạ Lê bỗng lên tiếng.

Hạ Lê xấu hổ phản bác.

"Vậy sao mặt anh đỏ thế."

"Đỏ chỗ nào??"

"Chắc anh say xe rồi."

"Anh say rồng!"

"…"

Lông mày thanh tú của Lucia nhíu lại, trong lòng nghĩ sao Hạ Lê đột nhiên lại say rồng.

Hơn nữa 'say rồng' ở đại lục Azeroth là có hàm nghĩa đấy, kỵ sĩ rồng của con người cưỡi trên lưng rồng đã được thuần hóa, nhưng vì tốc độ bay của rồng quá nhanh, con người sẽ không thở được, não không thích ứng kịp, mới sinh ra hiệu ứng say rồng.

Nhưng cô ấy còn chưa hóa rồng, với lại Hạ Lê cũng chưa từng cưỡi cô ấy.

"Về sau ta chắc chắn sẽ bay chậm thôi."

Nghĩ đến đây, Lucia bỗng buông ra một câu.

Đường suy nghĩ không đầu không cuối này khiến Hạ Lê bật cười theo.

Con rồng ngốc lại nghĩ đâu rồi?

"Vừa nãy anh hôn… vừa nãy anh vô tình chạm vào em một cái, chỗ này, có cảm giác gì không?"

Hạ Lê không tin Lucia hoàn toàn không có gì, anh chỉ vào môi mình hỏi Lucia.

"Cảm giác…"

Lucia không diễn tả được.

Nhưng sau khi hồi tưởng kỹ, cô ấy phát hiện cảm giác khó nói thành lời, trong lòng ngứa ngáy này, có chút giống với lúc những con rồng cái và rồng đực có tình cảm tốt với nhau ở tộc Rồng quấn đuôi vào nhau.

Nếu đổi thành động tác của con người…

Lucia nhớ lại lần trước trên xe buýt, thấy các cặp đôi con người cũng chạm môi nhau như vậy.

À phải rồi!

Lucia nhớ ra rồi.

"Hạ Lê, có phải anh đói không?"

Đôi mắt hổ phách trong veo không tì vết kia theo sự thay đổi của đèn đường ngoài cửa sổ mà không ngừng biến đổi, Hạ Lê nhìn thiếu nữ trong lòng, thấy nơi đáy lòng hơi run.

Cái gì gọi là có phải đói không?

Yết hầu lăn một cái, Hạ Lê lén nuốt nước bọt.

Ác long dùng loại lời nói này để thử thách đàn ông loài người sao?

Đồng chí Hạ Lê nhỏ trong lòng hiểu rõ, bản thân căn bản không chịu nổi thử thách.

"Trong bụng anh chắc chắn không có gì…" Lucia nói.

"Bằng không vừa nãy anh đã không 'nhai lại' rồi."

"Nhai…"

Hạ Lê há hốc mồm, nhìn con ác long trong lòng với vẻ không thể tin nổi.

Suýt nữa thì nghẹn thở.

Đây lại là cái gì với cái gì chứ.

Đang hôn hít đây, cô ấy lại hỏi anh có phải định 'nhai lại' không!!

"Lần trước anh nói sai rồi, cái này không phải là 'nhai lại'." Hạ Lê với sắc mặt kỳ quái sửa lại cho cô ấy.

"Tình bạn thuần khiết sẽ không 'nhai lại'?"

"Không phải vấn đề tình bạn thuần khiết…"

Hạ Lê xoa một cái mái tóc ướt nhẹp.

Chiếc boomerang từng phóng đi, cuối cùng lại bay về trúng chính mình.

"Vả lại, bọn mình đã không còn là tình bạn thuần khiết nữa rồi…"
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện