Chỉ thấy Giang Chi và Xuân Phượng đầu tóc rũ rượi, mặt cắt không còn giọt m.á.u, ngay cả con lợn rừng nhỏ đang bế trên tay cũng ủ rũ cụp tai, trông chẳng còn chút tinh thần nào.

Nhị Thụy tiến lên đỡ lấy gùi cho mẹ, khó hiểu hỏi: "Mẹ, mẹ đi hái mộc nhĩ mà sao sắc mặt khó coi thế này, trắng bệch cả ra?"

Giang Chi quẳng mạnh cái gùi xuống đất: "Mau, đem cái thứ trong đó đi đi, mẹ không bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa!"

Sắc mặt Xuân Phượng cũng chẳng khá hơn là bao. Vừa thấy Từ Đại Trụ đang nằm nghiêng trên tấm ván gỗ cạnh đó, môi cô mếu máo, gọi khẽ một tiếng: "Anh Đại Trụ!"

Gọi xong, cô chẳng màng trong sân còn có người khác, cứ thế nhào vào lòng Từ Đại Trụ mà khóc nức nở đầy ủy khuất: "Con rắn đó định c.ắ.n thím... Em cuống quá, chộp được đuôi nó rồi quật c.h.ế.t luôn... Nhưng mà cái tay, cái tay này hôi quá anh ơi!"

Từ Đại Trụ một tay ôm lấy vợ, liên thanh an ủi: "Có chuyện gì, cứ từ từ nói, đừng vội!"

Giang Chi ở bên cạnh thì nôn khan: "Trong gùi có rắn, hôi… hôi quá là hôi!"

Rắn! Người trong sân nghe thấy thế liền "ào" một cái tản ra. Nhị Thụy và Tiểu Mãn tay gậy tay cuốc lao tới: "Đâu? Nó ở đâu?"

Giang Chi đã kiệt sức không buồn trả lời, chỉ tay về phía cái gùi. Nhị Thụy bước tới, nghiêng gùi đổ vật bên trong xuống đất.

"Bạch!" Một khúc thịt mềm oặt màu vàng đen lăn ra!

Rắn đã c.h.ế.t ngỏm!

Hơn nữa cái c.h.ế.t còn cực kỳ t.h.ả.m khốc, da thịt nát bét, vảy bong tróc lởm chởm...

Tức thì, tất cả mọi người đều sững sờ!

Lát sau, Giang Chi vừa uống hớp nước Xảo Vân rót cho, vừa vuốt ve lợn con bên cạnh rồi thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Cô không quên khen lợn con lanh lợi, chính nó đã phát hiện ra con rắn lớn, còn biết chui vào chân cô để cảnh báo, nhờ thế mọi người mới phát hiện ra con quái vật đang tới gần mà tránh được tai họa.

Sở dĩ hai người thấy khó chịu là do "hậu họa" của con rắn gây ra. Lúc đó cả hai dùng kiểu đ.á.n.h liều mạng g.i.ế.c được rắn xong, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn, cứ ngỡ mọi chuyện thế là kết thúc.

Nhưng trên đường về, họ bắt đầu cảm thấy tay chân có gì đó không ổn. Vốn định tìm nơi có nước để rửa, không ngờ khi chạm vào nước, cảm giác khó chịu không mất đi mà trái lại còn bốc lên một mùi hôi nồng, hăng hắc rất khó tả.

Dù hai người có mạnh mẽ đến đâu thì đối với loài rắn vẫn chẳng thể nào ưa nổi. Lúc này trên tay không chỉ có mùi hôi, mà quan trọng nhất là một cảm giác trơn nhớt rất khó gột sạch.

Cảm giác đó khiến họ cứ ngỡ như tay mình vẫn đang nắm c.h.ặ.t lấy con rắn, thế là suốt dọc đường cứ thế vừa đi vừa nôn cho đến tận lúc về nhà!

Với những người bình thường không tiếp xúc với rắn, cái mùi đó đúng là cực hình. Lúc này hai người chỉ hận không thể c.h.ặ.t phăng cái tay đi, việc khử mùi hôi của rắn trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Giang Chi hiểu về thảo d.ư.ợ.c, nhưng cô sợ rắn nên những thứ liên quan đến loài này cô biết rất ít, chẳng hạn như việc rửa tay sau khi chạm vào chúng thế nào cho sạch. May thay, về chuyện này ông cụ Trường Canh lại có kinh nghiệm.

Ông cụ bảo: "Rắn hổ trâu hôi lắm, chỉ dùng nước rửa không ăn thua đâu, phải dùng nước cốt của mấy loại cỏ này mới được."

Nếu lỡ chạm vào rắn, để khử mùi hôi trên tay, có thể tìm lá hành hoặc cành lá của cây diếp cá, vò nát lấy nước cốt bôi lên tay.

Sau đó lần lượt dùng bùn thối, cát mịn rồi đến cát thô để chà xát. Cách này vừa để khử mùi, vừa để xóa tan cảm giác trơn nhớt gây ám ảnh tâm lý. Nếu không, mùi vị trên tay sẽ bám riết mấy ngày trời, khiến lòng dạ không yên.

Có phương pháp là dùng ngay, Nhị Thụy vội chạy đi tìm cho Giang Chi và Xuân Phượng mấy loại cỏ có mùi nồng đậm.

Hai người chà rửa tay thật kỹ, rồi lại dùng cát đá mài xát. Hiệu quả cực kỳ mỹ mãn!

Dù đôi bàn tay bị chà đến đỏ ửng, rát bỏng, nhưng cùng với sự biến mất của cơn đau da thịt, cảm giác trơn nhớt cũng tan biến, quả nhiên không còn thấy gì bất thường nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ở phía bên kia, mọi người đang vây quanh con rắn c.h.ế.t bàn tán xôn xao, ai nấy đều hớn hở. Con rắn này đã khiến hai gia đình nơm nớp lo sợ bấy lâu nay, lo cho người, lo cho gà.

Người không dám ra cửa, gà không dám ra chuồng, ngay cả trứng gà cũng đẻ ít hẳn đi. Đám gà mái gà con chỉ có thể nhốt trong buồng, đầy một phòng hôi thối nồng nặc. Giờ đ.á.n.h c.h.ế.t được rắn rồi, lòng dạ ai cũng nhẹ nhõm.

Theo đ.á.n.h giá của ông cụ Trường Canh, con rắn này ít nhất cũng mười cân. Đàn ông muốn bắt sống hay đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng phải tốn không ít công sức, không ngờ lại bị một người đàn bà quật c.h.ế.t tươi.

Họ không biết rằng, phụ nữ một khi đã phát điên thì sức chiến đấu có thể bùng nổ đến mức đáng sợ. Mà con rắn kia chắc cũng thấy mình c.h.ế.t oan, nó không c.h.ế.t vì bị quật thì cũng bị mấy người đàn bà đang phát cuồng vì sợ hãi dẫm cho bẹp dí.

May mắn là lúc này mọi người không còn quá để tâm đến chuyện đàn bà g.i.ế.c rắn, mà việc xử lý mười cân thịt rắn hấp dẫn hơn nhiều. Canh thịt rắn là món cực phẩm, mà mật rắn cũng là thứ bảo bối!

Ông cụ Trường Canh dùng d.a.o lột da rắn, lấy ra cái mật rắn bên trong: "Nhị Thụy, đây là đồ tốt, cháu mau nuốt đi!"

Mật rắn có tác dụng thanh can minh mục, khu phong, từ lâu đã được dân gian tin sùng là vật đại bổ, cách ăn thường là nuốt sống trực tiếp. Nhị Thụy nhìn cái mật rắn to như quả trứng bồ câu, màu xanh đen lù lù trước mặt mà lùi lại liên tục, mặt mày tái mét: "Cháu... cháu không dám ăn đâu! Ông bác, người cho Tiểu Mãn ăn đi!"

Ông cụ Trường Canh thấy anh nhát gan liền mắng: "Đồ ngốc, đồ tốt mới để phần cho cháu, mau nhắm mắt lại nuốt cái ực là xong!"

Lúc này trong sân có bốn người đàn ông, ông cụ Trường Canh nghĩ đến Nhị Thụy đầu tiên, nhưng cái thằng này lại không biết hưởng. Giang Chi nói: "Bác Trường Canh, Nhị Thụy không dám ăn thì thôi vậy, hay là để cho anh em Đại Trụ, Tiểu Mãn chia nhau đi."

Mật rắn thường được nuốt chửng, hoặc có thể pha mật vào rượu trắng nồng độ cao khoảng 50 độ, khuấy đều rồi uống. Giờ không có điều kiện, chỉ có thể nuốt sống.

Tác dụng tuy tốt thật nhưng không phải ai cũng nuốt trôi, Nhị Thụy đã không tiếp nhận được thì cũng không nên lãng phí.

Tiểu Mãn cũng không ăn, nhường lại cho anh trai. Từ Đại Trụ không từ chối, bảo Xuân Phượng bưng cho bát nước lã rồi nuốt cái ực.

Lấy mật xong là đến phần thịt. Khúc thịt trắng được c.h.ặ.t thành từng đoạn nhỏ, bỏ thêm gừng rừng và hành lá vào, nấu đầy một nồi lớn. Sau một hồi nhóm lửa bắc bếp, một cái bếp dã chiến được dựng ngay giữa sân. Nồi canh rắn sôi sùng sục bốc hơi nghi ngút, một mùi thơm đặc trưng thanh khiết lan tỏa khắp không gian.

Nấu canh rắn bắt buộc phải nấu ở ngoài trời. Vì dân gian truyền tai nhau rằng rắn và rết là thiên địch của nhau, mùi canh rắn sẽ dẫn dụ rết bò lên xà nhà nhỏ nước dãi xuống.

Nếu chẳng may nước dãi nhỏ vào nồi, canh rắn sẽ biến thành canh độc, người không biết ăn vào là mất mạng như chơi. Đây là lời đồn từ xa xưa mà Giang Chi từng nghe thấy, không ngờ ở thôn Từ gia này cũng có quan niệm tương tự.

Trời đêm mát mẻ, hai gia đình quây quần bên đống lửa húp canh rắn cũng là một cái thú vui. Canh rắn rất ngọt và thanh, chỉ cần bỏ thêm vài lát gừng và chút muối, chẳng cần thêm bất cứ gia vị nào khác.

Thịt rắn rất mịn, từng mảng mỡ rắn nổi lềnh bềnh trên mặt nước, húp một ngụm, ngay cả những cái bụng vốn đã không còn thiếu thịt những ngày qua cũng cảm thấy trơn tru, dễ chịu hơn hẳn.

Giang Chi vốn sợ rắn, lúc này cũng nhắm mắt ăn vài miếng thịt và húp bát nước canh. Sống trong thời buổi này không có tư cách để kén cá chọn canh, cái này không ăn cái kia không dùng thì chỉ có nước đợi c.h.ế.t.

Huống hồ mỡ rắn là loại mỹ phẩm dưỡng da tốt nhất, ăn thịt rắn rất tốt cho da dẻ, lại không mọc mụn, ăn thịt bao giờ cũng tốt hơn uống t.h.u.ố.c.

Ngoài canh rắn, bên cạnh còn có vài đĩa rau trộn giải ngấy, vừa thanh vị vừa ngon miệng, quyện với vị béo ngậy tạo nên một hương vị rất riêng.

Tiểu Mãn và Nhị Thụy lại một lần nữa ăn lấy ăn để. Nhị Thụy xoa cái bụng căng tròn vì thịt rắn, bảo: "Lớn ngần này rồi, đây là lần thứ hai từ lúc lên núi đến giờ con được ăn thịt đến mức muốn nôn ra luôn đó!"

Tiểu Mãn cũng tiếp lời: "Sau này chắc là khó có cơ hội thế này nữa!" Tuy rằng vừa rồi mới thu hoạch được cả trăm cân thịt khô, nhưng cơ hội được ăn thịt rắn thịnh soạn thế này đúng là hiếm có.

Từ Đại Trụ lần này cũng ăn đến mức bụng căng căng. Lần đầu tiên được ăn thịt no nê là nhờ nhặt được xác thỏ và gà rừng bị cháy sau trận hỏa hoạn.

Tuy lúc đó cũng được ăn thoải mái nhưng thể trạng anh khi ấy còn yếu, nhìn thịt mà nuốt không trôi, chỉ húp được chút nước canh.

Mọi người đều ăn thịt rắn, chỉ có Xuân Phượng là không muốn ăn, dưới sự khuyên bảo của Đại Trụ cô mới miễn cưỡng húp vài ngụm nước.

Điều khiến mọi người không ngờ tới nhất là, Tiểu Nê Ni bỗng nhiên lảo đảo bưng một bát nước đi tới trước mặt Xuân Phượng, gọi khẽ: "Mẹ!"

Xuân Phượng kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt: "Nê Ni, con... con vừa gọi ta là gì?"

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện