Các nàng chỉ dám nhỏ giọng an ủi ta, không dám đứng ra bênh vực.

Ta hiểu các nàng.

Các nàng đều do di nương sinh ra, không phải con ruột của Chu phu nhân, tương lai nằm trong tay Chu phu nhân và Tạ Như Giác.

Chu phu nhân đối xử với các nàng tuy không tệ, nhưng đó là khi chưa đụng chạm lợi ích của Tạ Như Giác. Nếu thật sự xảy ra xung đột với hắn, nhắm mắt cũng biết Chu phu nhân sẽ không giúp các nàng.

Ta cũng không cần các nàng đứng ra.

Nhân lúc cô nương Tôn Thành thích đi thay y phục, ta cố ý đứng ngoài khóc hu hu.

Cô nương kia đi ra, thấy lạ nhìn ta một cái, vốn định đi luôn, lại quay lại hỏi:

“Cô nương là tiểu thư nhà ai, sao lại khóc ở đây?”

Ta tủi thân nói:

“Diều của ta bị người ta giật mất.”

Cô nương cười:

“Ra là vậy. Vưa hay ta không muốn thả nữa, ta đưa diều của ta cho cô.”

Nàng sai nha hoàn đem diều tới.

Ta nhận lấy con diều, thần sắc vô cùng phức tạp.

“Cô nương, con diều này… chính là cái ta bị giật mất. Là Tôn Thành đưa cho cô sao?”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

05

Hôm đó, vị cô nương kia xấu hổ vô cùng.

Nàng lắp bắp giải thích rằng nàng hoàn toàn không biết con diều này là Tôn Thành cướp từ người khác; vì nhà nàng và nhà họ Tôn đang nghị thân, nàng lại có hảo cảm với Tôn Thành, nên hắn đưa thì nàng nhận.

Nếu biết đồ vật là do cướp đoạt mà có, dù thế nào nàng cũng không nhận.

Ta đưa con diều lại cho nàng.

“Ta hiểu. Cô là một cô nương tốt, sẽ không cướp đồ của người khác. Con diều này ta tặng cô, không phải là Tôn Thành cướp cho cô, mà là ta thích cô nên tặng. Chỉ là chuyện này xin cô giữ kín giúp ta—ta tạm trú ở Tạ gia, Tôn Thành lại thân thiết với Tạ Như Giác, nếu để họ biết ta gặp cô, còn vô tình lật tẩy chuyện xấu của họ, họ sẽ không tha cho ta.”

Cô nương gật đầu đồng ý.

Trước khi đi, ta còn tiếc nuối nói:

“Một cô nương tốt như cô, sao lại đi cùng người như Tôn Thành chứ? Ta thật thấy không đáng cho cô… haiz.”

Sau đó, cô nương ấy luôn lẫn trong đám nữ quyến để tránh mặt Tôn Thành, lại âm thầm dò hỏi tình hình của hắn.

Rồi về sau, nàng về nhà chấm dứt nghị thân với nhà họ Tôn.

Tôn Thành thất vọng suốt một thời gian dài.

Còn ta thì mừng thay cho cô nương ấy—

may mà chưa bước vào ma quật.

Tạ Như Giác cũng nhớ lại chuyện này.

Sắc mặt hắn hơi trắng:

“Chuyện nhỏ như vậy… nàng cũng nhớ sao?”

Ta mỉm cười.

“Vậy ta kể một chuyện khác, ngươi nhất định đừng giận nhé. Ngươi còn nhớ trên đường về, ngươi lên xe ngựa, lại ngồi phịch xuống một túi nước, làm ướt cả quần không?”

“Cái túi nước đó… là nàng đặt?” Tạ Như Giác không dám tin.

Ta khẽ gật đầu:

“Ừ.”

Tạ Như Giác giận dữ:

“Sao nàng lại nhỏ nhen đến thế? Ta chẳng qua chỉ nói nàng vài câu.”

“Ha ha ha ha ha ha!”

Ta chỉ vào Tạ Như Giác cười lớn,

“Tạ Như Giác, ngươi thật thú vị. Chuyện nhỏ thế này mà ngươi đã nổi giận? Hóa ra chỉ cần ngươi không chịu thiệt, người khác chịu uất ức thế nào cũng chẳng sao; còn ngươi hễ chịu thiệt thì việc ngươi so đo lại là lẽ đương nhiên? Vậy nếu người có thân phận cao hơn, địa vị cao hơn ngươi nổi giận với ngươi, thì cũng là đương nhiên sao? Ta nói thêm cho ngươi biết—túi nước đó là Thần Vương tìm giúp ta, giờ ngươi còn dám giận không?”

Hôm ấy, Thần Vương đang nằm trên một cành cây ngủ trưa.

Hắn thấy ta lén lút cáo biệt cô nương kia, liền biết ta không làm chuyện tốt.

Hắn ném một bông hoa xuống trước mặt ta, thấy ta không phản ứng, lại ném thêm một bông trúng đầu ta.

Ta ngẩng lên, nhìn thấy hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bốn mắt nhìn nhau.

Oan gia ngõ hẹp.

Ta hối hận vì sao lại để hắn nhìn thấy.

Cô nương kia không nghi ngờ dụng ý của ta, nhưng hắn thì liếc mắt là nhìn thấu tâm địa ta.

Khi ấy, ta vẫn nghĩ hắn chỉ là một mã nô.

Ta ra tay trước:

“Ngươi không lo hầu hạ chủ nhân, lại còn lười biếng, cẩn thận ta đi mách chủ t.ử của ngươi.”

“Chủ t.ử của ta là Triều Hoa công chúa,cô cứ đi mách đi.”

Hắn ngậm một chiếc lá trong miệng, vẻ mặt không hề để tâm.

Ta: “……”

Ta đến bóng dáng Triều Hoa công chúa còn chẳng chạm tới.

Ta mặc kệ hắn, vội vàng rời đi.

Hắn gọi theo:

“Cô thiên vị quá rồi đấy. Chỉ trả thù Tôn Thành, không trả thù Tạ Như Giác—chẳng lẽ cô thích Tạ Như Giác sao?”

06

“Ta không hề thích hắn!”

Ta cảm thấy mình bị x.úc p.hạ.m nặng nề.

Giống như có kẻ đem ta ra so sánh với một bãi phân, thật sự là oan ức không chịu nổi.

Hắn nói:

“Vậy thì cùng nhau trả thù đi.”

“Dễ thế sao? Là ta không muốn à? Là ta không có cách, ngươi có chủ ý quỷ quái gì không?”

“Lên đây nói chuyện!”

Hắn đưa tay ra, kéo ta lên cây.

Ta khẽ hừ một tiếng, tránh tay hắn, vén váy lên rồi tự mình trèo lên cây.

Ngồi trên cành cây, gió mát thổi qua, phóng mắt nhìn xa, mọi người phía dưới bỗng trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều.

Ta hơi nhớ nhà, nhớ tổ mẫu. 

A Thời tặc lưỡi:

“Không ngờ, leo cây cũng giỏi đấy.”

Ta cười khẩy:

“Ta còn biết nghe ch.ó sủa cơ.”

A Thời lập tức hiểu ra ta đang mắng hắn là ch.ó.

“Hay cho cô, Lý Thái Thái! Ta vốn có một ý hay, cô mắng ta là ch.ó, ta không nói nữa!”

“Ngươi vốn dĩ chưa nghĩ ra.”

“Hừ, ta biết cô dùng chiêu khích tướng, nhưng nói cho cô cũng chẳng sao. Ta có một túi nước, chỉ cần vặn lỏng miệng một chút, đợi Tạ Như Giác ngồi xuống là hắn sẽ ướt quần. Ta vốn định đưa túi nước cho cô, nhưng cô đã mắng ta rồi…”

Hắn hừ hừ, khoanh tay, quay mặt đi, vẻ ngạo kiều rõ rệt.

Ta: “……”

Tổ mẫu nói họa từ miệng mà ra, quả thật có lý.

Mỗi ngày tự xét mình ba lần:

Hôm nay đã ngậm miệng chưa? Chưa?

Im miệng đi đồ nhiều lời!

Ta há miệng:

“Gâu gâu!”

A Thời sửng sốt nhìn ta, rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Hắn lấy ra túi nước, chúng ta cùng nhau đi làm chuyện xấu.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện