Hắn phụ trách dùng chiêu điệu hổ ly sơn, dẫn đám người trông coi xe ngựa đi chỗ khác.
Ta phụ trách đặt túi nước vào chỗ ngồi của Tạ Như Giác, còn che đậy cẩn thận.
Sau đó, ta lên xe ngựa của các cô nương nhà họ Tạ, dựng tai nghe động tĩnh suốt đường, rồi nghe thấy tiếng Tạ Như Giác kêu thất thanh từ chiếc xe khác truyền ra.
Trong lòng ta mừng thầm, cả đường thần thanh khí sảng.
Đến khi về tới Tạ gia, xuống xe, ta núp một bên, chờ mọi người đi hết, mới thấy Tạ Như Giác mặt mày u ám từ trong xe bước ra, vừa che vừa giấu chạy vội về viện của mình.
Giờ đây, Tạ Như Giác mặt mày kinh hoàng, đầy vẻ nhục nhã.
“Hóa ra từ sớm như vậy, ngươi đã cấu kết với Thần Vương. Ngươi ăn ở nhà họ Tạ ta ba năm, làm như thế… có xứng với Tạ gia chúng ta không? Dù ta có lỗi với ngươi, mẫu thân ta thì sao? Phụ thân ta thì sao? Họ đâu có lỗi với ngươi!”
Cuối cùng hắn cũng hỏi ra.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nghĩ, đây hẳn cũng là nghi vấn trong lòng Chu phu nhân.
Bọn họ cho rằng dùng một tờ hôn thư đổi lấy việc ta ăn ở Tạ gia ba năm là ta chiếm tiện nghi, còn bọn họ thì chịu thiệt.
“Vậy ngươi muốn ta thế nào?”
“Muốn ta ném hôn thư rồi quay lưng bỏ đi sao?”
“Như vậy các ngươi có thể vui vẻ nói rằng ta nhận ơn không quên báo, khí tiết cao thượng, thấu tình đạt lý. Các ngươi hài lòng rồi, nhưng… ta được lợi gì?”
“Có lẽ ta sẽ được một cái danh tốt, nhưng khi ấy ta sắp c.h.ế.t đói, ta cần danh tiếng làm gì?”
“Giống như phụ thân ngươi năm đó, lúc gần c.h.ế.t được tổ mẫu ta cứu mạng, ông ta mong tổ mẫu ta dùng t.h.u.ố.c tốt cứu chữa, liền hứa hẹn đủ điều.”
“Nhưng tổ mẫu ta không động lòng. Thấy bà rất coi trọng ta, ông ta liền đem ta tâng bốc như một đóa hoa, hứa gả ngươi cho ta.”
“Thực ra, dù ông ta không nói, tổ mẫu ta cũng sẽ cứu. Là ông ta tự bất an, sợ hãi, chỉ muốn sống, nên mới nói những lời ấy.”
“Hôn thư là ông ta nhét cứng vào tay, tổ mẫu ta giữ lại là vì sợ ông ta quay lưng bỏ đi. Dù sao những d.ư.ợ.c liệu đó không hề rẻ, bà chờ Tạ gia các ngươi mang tiền tới chuộc hôn thư.”
“Nhưng bà chờ suốt hai năm, cũng không đợi được người Tạ gia tới đưa tiền. Nếu năm đó các ngươi đưa tiền cho ta, ta mua t.h.u.ố.c, mua lương thực, có khi tổ mẫu ta còn sống thêm được vài năm.”
“Ngươi thấy nhà ngươi chịu thiệt, nhưng phụ thân ngươi ở nhà ta ba tháng! Tổ mẫu ta và ta tận tâm chăm sóc ông ta suốt ba tháng trời!”
“Những d.ư.ợ.c liệu, đồ ăn ấy, với Hầu phủ các ngươi thì dễ như trở bàn tay, nhưng với dân sơn dã thì là đổi bằng mạng sống.”
“Ta ở Hầu phủ ba năm, không dùng t.h.u.ố.c quý nhà ngươi, không hưởng gấm vóc ngon lành, chỉ là nhìn sắc mặt các ngươi suốt ba năm.”
“Nếu tổ mẫu ta còn sống, nếu ta có bà che chở, cớ gì ta phải lặn lội xa xôi đến Tạ gia chịu uất khí ba năm?”
“Ngươi thấy uất ức? Tạ Như Giác, ngươi có tư cách gì mà uất ức!!!”
“Ở thôn ta, đến cô nương ngu nhất cũng biết không thể dính dáng đến kẻ vô lại. Ngươi tưởng mặc gấm ăn ngon là che được bên trong là một cái đầu rơm sao? Nằm mơ đi!”
“Chỉ cần ngươi mở miệng, ta liền biết ngươi là hạng người gì. Ta và ngươi, cả đời này không bao giờ có hai chữ ‘tình nghĩa’.”
07
Sắc mặt Tạ Như Giác tái nhợt, loạng choạng lùi lại.
Hắn nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi.
“Ngươi… hận ta sao?”
Ta nhắm mắt lại.
“Sai rồi.
Ta ghê tởm ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta dời ánh mắt đi, nhìn thấy Chu phu nhân đứng sau lưng Tạ Như Giác.
Bà được ma ma đỡ, thân hình vẫn run rẩy như sắp ngã.
Bà nghe rõ ràng từng lời.
Ta nghĩ, ta đã trả lời được nghi vấn trong lòng bà.
Ta nhìn bà, bình thản nói:
“Chu phu nhân, một bát cơm cứu mạng và một bát cơm lúc ăn no, giá trị của chúng có giống nhau không? Ba năm ta ở Tạ gia, thật sự là chiếm tiện nghi của nhà các người sao?”
Những giọt nước mắt lớn lăn dài từ khóe mắt Chu phu nhân.
Bà khẽ nói:
“Ta sẽ quản c.h.ặ.t A Giác. Trước khi con xuất giá, hắn sẽ bị cấm túc.”
Ta quay người, nhìn về phía các cô nương nhà họ Tạ đang ở trong phòng ta.
Hôm nay ta tụ họp các nàng, cố ý giữ họ lại nghỉ.
Các nàng là người Tạ gia, chúng ta chung sống ba năm, tình cảm sâu đậm.
Nhưng ta hiểu, khi liên quan đến lợi ích gia tộc, mọi tình cảm đều là mây khói.
Vì thế, ta đặc biệt bày tiệc đãi các nàng, giữ họ lại trong phòng, để các nàng nghe rõ ân oán trong đó, tránh sau này đầu óc hồ đồ, bị Chu phu nhân và Tạ Như Giác lợi dụng làm con cờ.
Bởi vì những cô nương thiếu yêu thương rất dễ vì chút ân huệ nhỏ mà bỏ quên cảm xúc của chính mình.
Mấy vị cô nương nhà họ Tạ ngồi ngây ra, không ai dám động.
Đợi Chu phu nhân và Tạ Như Giác rời đi, mọi người mới lần lượt, trong trạng thái bàng hoàng mà ra ngoài.
Một người đi được mấy bước thì dừng lại, nhỏ giọng nói với ta:
“Thái Thái, xin lỗi… ta không biết ngươi đã chịu nhiều khổ như vậy. Nếu ta sớm biết… dù sao cũng xin lỗi. Ta hiểu lòng ngươi, sẽ không có ngày đó đâu.”
Ta gật đầu.
Ta cũng mong không có ngày đó.
Bởi vì mấy cô nương này, thật sự là những người tốt.
Ta hy vọng các nàng được sống tốt.
—
Tạ Như Giác bị cấm túc.
Lần này, Chu phu nhân đã hạ quyết tâm, cho người canh giữ trước cửa, bảo đảm Tạ Như Giác ngoan ngoãn ở bên trong, cho đến trước ngày thành thân cũng không được ra ngoài.
Cũng may nghi lễ hoàng t.ử thành thân không quá rườm rà, hôn kỳ định sau một tháng.
Nếu không, ta thật không tin Chu phu nhân có thể nhốt Tạ Như Giác lâu đến vậy.
Sính lễ của Thần Vương lần lượt được khiêng vào.
Của hồi môn của ta, hắn cũng lần lượt gửi tới—
là để chống lưng cho ta.
Các ma ma dạy quy củ chỉ dạy ta nửa tháng rồi về cung hồi báo.
Ta chuẩn bị đủ thứ cho việc xuất giá, bận đến quay cuồng. May có mấy cô nương nhà họ Tạ giúp đỡ, các nàng dường như mang tâm tư bù đắp, đối với ta tận tâm tận lực.
Ta phụ trách đặt túi nước vào chỗ ngồi của Tạ Như Giác, còn che đậy cẩn thận.
Sau đó, ta lên xe ngựa của các cô nương nhà họ Tạ, dựng tai nghe động tĩnh suốt đường, rồi nghe thấy tiếng Tạ Như Giác kêu thất thanh từ chiếc xe khác truyền ra.
Trong lòng ta mừng thầm, cả đường thần thanh khí sảng.
Đến khi về tới Tạ gia, xuống xe, ta núp một bên, chờ mọi người đi hết, mới thấy Tạ Như Giác mặt mày u ám từ trong xe bước ra, vừa che vừa giấu chạy vội về viện của mình.
Giờ đây, Tạ Như Giác mặt mày kinh hoàng, đầy vẻ nhục nhã.
“Hóa ra từ sớm như vậy, ngươi đã cấu kết với Thần Vương. Ngươi ăn ở nhà họ Tạ ta ba năm, làm như thế… có xứng với Tạ gia chúng ta không? Dù ta có lỗi với ngươi, mẫu thân ta thì sao? Phụ thân ta thì sao? Họ đâu có lỗi với ngươi!”
Cuối cùng hắn cũng hỏi ra.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nghĩ, đây hẳn cũng là nghi vấn trong lòng Chu phu nhân.
Bọn họ cho rằng dùng một tờ hôn thư đổi lấy việc ta ăn ở Tạ gia ba năm là ta chiếm tiện nghi, còn bọn họ thì chịu thiệt.
“Vậy ngươi muốn ta thế nào?”
“Muốn ta ném hôn thư rồi quay lưng bỏ đi sao?”
“Như vậy các ngươi có thể vui vẻ nói rằng ta nhận ơn không quên báo, khí tiết cao thượng, thấu tình đạt lý. Các ngươi hài lòng rồi, nhưng… ta được lợi gì?”
“Có lẽ ta sẽ được một cái danh tốt, nhưng khi ấy ta sắp c.h.ế.t đói, ta cần danh tiếng làm gì?”
“Giống như phụ thân ngươi năm đó, lúc gần c.h.ế.t được tổ mẫu ta cứu mạng, ông ta mong tổ mẫu ta dùng t.h.u.ố.c tốt cứu chữa, liền hứa hẹn đủ điều.”
“Nhưng tổ mẫu ta không động lòng. Thấy bà rất coi trọng ta, ông ta liền đem ta tâng bốc như một đóa hoa, hứa gả ngươi cho ta.”
“Thực ra, dù ông ta không nói, tổ mẫu ta cũng sẽ cứu. Là ông ta tự bất an, sợ hãi, chỉ muốn sống, nên mới nói những lời ấy.”
“Hôn thư là ông ta nhét cứng vào tay, tổ mẫu ta giữ lại là vì sợ ông ta quay lưng bỏ đi. Dù sao những d.ư.ợ.c liệu đó không hề rẻ, bà chờ Tạ gia các ngươi mang tiền tới chuộc hôn thư.”
“Nhưng bà chờ suốt hai năm, cũng không đợi được người Tạ gia tới đưa tiền. Nếu năm đó các ngươi đưa tiền cho ta, ta mua t.h.u.ố.c, mua lương thực, có khi tổ mẫu ta còn sống thêm được vài năm.”
“Ngươi thấy nhà ngươi chịu thiệt, nhưng phụ thân ngươi ở nhà ta ba tháng! Tổ mẫu ta và ta tận tâm chăm sóc ông ta suốt ba tháng trời!”
“Những d.ư.ợ.c liệu, đồ ăn ấy, với Hầu phủ các ngươi thì dễ như trở bàn tay, nhưng với dân sơn dã thì là đổi bằng mạng sống.”
“Ta ở Hầu phủ ba năm, không dùng t.h.u.ố.c quý nhà ngươi, không hưởng gấm vóc ngon lành, chỉ là nhìn sắc mặt các ngươi suốt ba năm.”
“Nếu tổ mẫu ta còn sống, nếu ta có bà che chở, cớ gì ta phải lặn lội xa xôi đến Tạ gia chịu uất khí ba năm?”
“Ngươi thấy uất ức? Tạ Như Giác, ngươi có tư cách gì mà uất ức!!!”
“Ở thôn ta, đến cô nương ngu nhất cũng biết không thể dính dáng đến kẻ vô lại. Ngươi tưởng mặc gấm ăn ngon là che được bên trong là một cái đầu rơm sao? Nằm mơ đi!”
“Chỉ cần ngươi mở miệng, ta liền biết ngươi là hạng người gì. Ta và ngươi, cả đời này không bao giờ có hai chữ ‘tình nghĩa’.”
07
Sắc mặt Tạ Như Giác tái nhợt, loạng choạng lùi lại.
Hắn nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi.
“Ngươi… hận ta sao?”
Ta nhắm mắt lại.
“Sai rồi.
Ta ghê tởm ngươi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta dời ánh mắt đi, nhìn thấy Chu phu nhân đứng sau lưng Tạ Như Giác.
Bà được ma ma đỡ, thân hình vẫn run rẩy như sắp ngã.
Bà nghe rõ ràng từng lời.
Ta nghĩ, ta đã trả lời được nghi vấn trong lòng bà.
Ta nhìn bà, bình thản nói:
“Chu phu nhân, một bát cơm cứu mạng và một bát cơm lúc ăn no, giá trị của chúng có giống nhau không? Ba năm ta ở Tạ gia, thật sự là chiếm tiện nghi của nhà các người sao?”
Những giọt nước mắt lớn lăn dài từ khóe mắt Chu phu nhân.
Bà khẽ nói:
“Ta sẽ quản c.h.ặ.t A Giác. Trước khi con xuất giá, hắn sẽ bị cấm túc.”
Ta quay người, nhìn về phía các cô nương nhà họ Tạ đang ở trong phòng ta.
Hôm nay ta tụ họp các nàng, cố ý giữ họ lại nghỉ.
Các nàng là người Tạ gia, chúng ta chung sống ba năm, tình cảm sâu đậm.
Nhưng ta hiểu, khi liên quan đến lợi ích gia tộc, mọi tình cảm đều là mây khói.
Vì thế, ta đặc biệt bày tiệc đãi các nàng, giữ họ lại trong phòng, để các nàng nghe rõ ân oán trong đó, tránh sau này đầu óc hồ đồ, bị Chu phu nhân và Tạ Như Giác lợi dụng làm con cờ.
Bởi vì những cô nương thiếu yêu thương rất dễ vì chút ân huệ nhỏ mà bỏ quên cảm xúc của chính mình.
Mấy vị cô nương nhà họ Tạ ngồi ngây ra, không ai dám động.
Đợi Chu phu nhân và Tạ Như Giác rời đi, mọi người mới lần lượt, trong trạng thái bàng hoàng mà ra ngoài.
Một người đi được mấy bước thì dừng lại, nhỏ giọng nói với ta:
“Thái Thái, xin lỗi… ta không biết ngươi đã chịu nhiều khổ như vậy. Nếu ta sớm biết… dù sao cũng xin lỗi. Ta hiểu lòng ngươi, sẽ không có ngày đó đâu.”
Ta gật đầu.
Ta cũng mong không có ngày đó.
Bởi vì mấy cô nương này, thật sự là những người tốt.
Ta hy vọng các nàng được sống tốt.
—
Tạ Như Giác bị cấm túc.
Lần này, Chu phu nhân đã hạ quyết tâm, cho người canh giữ trước cửa, bảo đảm Tạ Như Giác ngoan ngoãn ở bên trong, cho đến trước ngày thành thân cũng không được ra ngoài.
Cũng may nghi lễ hoàng t.ử thành thân không quá rườm rà, hôn kỳ định sau một tháng.
Nếu không, ta thật không tin Chu phu nhân có thể nhốt Tạ Như Giác lâu đến vậy.
Sính lễ của Thần Vương lần lượt được khiêng vào.
Của hồi môn của ta, hắn cũng lần lượt gửi tới—
là để chống lưng cho ta.
Các ma ma dạy quy củ chỉ dạy ta nửa tháng rồi về cung hồi báo.
Ta chuẩn bị đủ thứ cho việc xuất giá, bận đến quay cuồng. May có mấy cô nương nhà họ Tạ giúp đỡ, các nàng dường như mang tâm tư bù đắp, đối với ta tận tâm tận lực.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









