Lời nàng nói lại văng vẳng bên tai Tạ Khanh Lễ.

Sợi dây đỏ trên cổ tay phát ra ánh sáng yếu ớt, len lỏi vào kinh mạch hắn rồi đi vào thức hải, gặp những thứ đang tác quái liền cẩn thận dọn dẹp sạch sẽ.

Hàng mi dài của Tạ Khanh Lễ khẽ run.

Người con gái đầy m.á.u trước mắt tan biến thành làn khói trong chớp mắt.

Thay vào đó là một khuôn mặt khác.

Đôi mắt nàng cong lên như vầng trăng khuyết, sáng long lanh như sao trời, dưới ánh sáng ch.ói lòa buộc sợi dây đỏ vào cổ tay hắn.

“Tạ sư đệ, dù đệ ở đâu ta cũng sẽ tìm thấy đệ.”

Lúc nói câu đó trông nàng như con mèo nhỏ kiêu ngạo, hơi hất cằm lên đáng yêu vô cùng.

Sau đó hình ảnh lại thay đổi, trong đường hầm tối tăm u ám, hắn tựa vào hõm cổ nàng, nàng ôm vai hắn.

Nàng nói: “Bởi vì chúng ta quan trọng với nhau, cho nên chúng ta hy sinh vì nhau là xứng đáng, ta vĩnh viễn sẽ không hối hận.”

Nàng nói nàng sẽ không hối hận.

Nàng cũng nói sẽ không bỏ rơi hắn.

Nàng sẽ không vì vô tình bị cuốn vào vũng nước đục này mà chán ghét căm hận hắn.

Bởi vì hắn rất quan trọng với nàng.

Là kẻ kia lừa hắn.

Vân Niệm không thể hận hắn.

Ngực Tô Doanh càng lúc càng đau, thở ra nhiều hít vào ít, trong đường hầm ngoài tiếng bước chân hỗn loạn của hai người, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của nàng.

Linh lực đã cạn kiệt khi cứu Giang Chiêu và Tạ Khanh Lễ, sức khỏe nàng quá yếu, cõng thiếu niên cao lớn như Tạ Khanh Lễ càng lúc càng đuối sức.

Sắp hết một nén nhang rồi, trận pháp của nàng không giữ chân được hắn lâu đâu.

Tô Doanh nghiến răng, đẩy cái đầu đang trượt xuống vai mình lên, đang định tiếp tục chạy trốn thì...

Sát ý ập đến từ phía sau, lông tóc toàn thân dựng đứng, mọi giác quan báo động đỏ.

Nàng theo bản năng đè Tạ Khanh Lễ ngã xuống đất, thanh trường kiếm bay qua đầu hai người cắm phập xuống đất ngay trước mặt.

Chỉ chút xíu nữa thôi là c.h.é.m đôi hai người rồi.

Tô Doanh cố gượng dậy.

Tiếng bước chân giòn giã như giẫm lên tim, ngày càng gần, một người bước ra từ sâu trong đường hầm, bóng người bị ánh sáng dạ minh châu kéo dài ngoằng.

Mũ trùm đầu che kín người, chỉ thấy dáng người cao lớn như bức tường đang đè xuống.

“Một con bệnh, vậy mà dám năm lần bảy lượt trêu đùa ta, ta không đuổi theo ngươi và tên nhóc kia đã là tha cho ngươi một mạng rồi, ngươi lại không biết điều cứ muốn đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t, Đạp Tuyết Phong sao toàn sản sinh ra mấy kẻ không biết thời thế thế này.”

Tô Doanh không đứng dậy nổi, ôm n.g.ự.c che chắn cho thiếu niên đang nằm dưới đất.

Kẻ kia dừng bước, cúi đầu nhìn hai người:

“Năm xưa Từ Tòng Tiêu cũng thế này, không tự lượng sức mình muốn cứu người khác, kết quả vẫn bị ta nghiền nát thức hải thành phế nhân đấy thôi?”

Đồng t.ử Tô Doanh run rẩy: “... Cái gì? Ngươi đã gặp Từ sư huynh?”

Hắn không muốn nói nhiều với nàng, tặc lưỡi một cái.

“Đệ t.ử Đạp Tuyết Phong các ngươi đứa nào cũng không biết quý trọng mạng sống, cứ thích tìm c.h.ế.t, vậy ta đành tiễn các ngươi một đoạn vậy.”

Hắn giơ kiếm lên, mũi kiếm nhắm thẳng vào t.ử huyệt Tô Doanh:

“Ta tiễn ngươi xuống dưới đợi tình lang và sư muội tốt của ngươi trước nhé.”

Thanh kiếm đỏ rực lao tới, Tô Doanh cố sức nhoài người lên che chắn cho Tạ Khanh Lễ.

Sắp c.h.ế.t đến nơi, trong đầu toàn hình ảnh tên ngốc Giang Chiêu.

Kẻ mồm mép tép nhảy hay cãi nhau với Vân Niệm, lúc tỏ tình với nàng lại lắp bắp không nói nên lời, chưa đợi nàng đồng ý đã đeo nhẫn ngọc vào tay nàng.

Hắn đỏ mặt tía tai: “Ta... ta sẽ dùng tính mạng bảo vệ nàng, ta nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt thật tốt!”

Nhưng nàng còn chưa gả cho hắn, hôn lễ của họ rõ ràng là vào mùa xuân năm sau.

Lần gặp cuối cùng, hắn bảo nàng cứu sư đệ sư muội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng chẳng làm được gì cả.

Cũng không cứu được hắn.

“A Chiêu, xin lỗi...”

Nàng nhắm mắt chờ đợi cái c.h.ế.t.

Nhưng chẳng có gì xảy ra.

Không đau đớn, không sát chiêu.

Xung quanh im lặng như tờ.

Tô Doanh run rẩy mở mắt, thiếu niên được nàng che chắn bên dưới không biết đã tỉnh lại từ lúc nào.

Không còn đôi mắt đỏ ngầu cũng không còn vẻ mặt đầm đìa nước mắt vì ác mộng.

Vẻ mặt hắn bình thản, đôi mắt đen láy không chút gợn sóng.

Hắn nắm lấy hai tay Tô Doanh đỡ nàng dậy, động tác rất nhẹ nhàng.

“Tô sư tỷ, vất vả rồi.”

Giọng thiếu niên đều đều.

Tô Doanh quay đầu lại, lúc này mới phát hiện...

Vòng bảo vệ linh lực mạnh mẽ bao trùm trên đầu hai người, thanh kiếm đỏ rực bị chặn đứng bên ngoài.

Kẻ đội mũ trùm đầu trông còn kinh ngạc hơn cả nàng.

Hắn lắc đầu: “Không thể nào... Sao ngươi có thể... Chưa trải qua lôi kiếp, tại sao từ Độ Kiếp sơ kỳ nhảy vọt lên Độ Kiếp trung kỳ! Lôi kiếp của ngươi đâu!”

Tạ Khanh Lễ đứng dậy, vết thương trên người lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Ngươi không biết còn nhiều lắm nhưng mà... ngươi cũng không còn cơ hội biết nữa đâu.”

Lời vừa dứt, Tô Doanh còn chưa kịp phản ứng, thiếu niên đã lao tới đ.á.n.h nhau với kẻ kia.

Một đen một trắng quấn lấy nhau, Tạ Khanh Lễ cố tình ép hắn tránh xa Tô Doanh.

Tô Doanh ngồi bệt xuống đất, thấy Tạ Khanh Lễ đ.â.m mạnh một kiếm vào người hắn, linh lực nổ tung làm sập đường hầm phía trên, bụi đất đá vụn rơi xuống, tạo ra một lỗ hổng lớn.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào qua lỗ hổng, Tạ Khanh Lễ túm cổ kẻ kia lôi ra khỏi đường hầm.

Tô Doanh biết hắn sợ đ.á.n.h nhau làm sập đường hầm, Vân Niệm không biết đang ở đâu, hắn sợ Vân Niệm bị chôn vùi.

Nơi này hạn chế hắn ra tay nên hắn đưa kẻ kia ra ngoài.

Tô Doanh thở phào nhẹ nhõm, ngơ ngác nhìn ánh sáng chiếu xuống từ trên cao.

Đêm qua trời mưa, sau cơn mưa trời lại sáng quả không sai, lúc này đã là chiều tà, ráng chiều nhuộm đỏ nửa bầu trời, mặt trời đỏ rực lấp ló sau những đám mây hồng.

Nàng nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau kịch liệt.

Hắn nói Tạ Khanh Lễ giờ là Độ Kiếp trung kỳ.

Và Tạ Khanh Lễ sẽ không để Vân Niệm c.h.ế.t.

Tô Doanh bỗng buông lỏng, mệt mỏi nằm vật ra đất.

Chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay cái ánh lên sắc vàng nhạt dưới ánh hoàng hôn.

“A Chiêu, sư đệ sư muội sẽ không c.h.ế.t đâu.”

Nàng chống tay ngồi dậy, dùng chút linh lực cuối cùng nhảy ra khỏi đường hầm qua lỗ hổng.

Nàng không quan tâm hai người đang đ.á.n.h nhau phía sau, chạy thục mạng về con đường cũ.

“A Chiêu, A Chiêu, đợi muội...”

Những con rắn to lớn trườn bò trên mặt đất, hoa văn sặc sỡ ch.ói mắt, tiếng “xì xì” vang lên liên hồi.

Trên mặt đất xếp đầy người nằm cạnh nhau.

Họ đều nhắm mắt, môi tím tái, trên cổ có hai lỗ m.á.u song song.

Hoàng đế đứng trên đài cao, đám nội thị cung nữ phía sau đều cúi đầu không dám nhìn ông ta.

Ông ta rũ mắt, lạnh lùng hờ hững nhìn xuống khoảng đất trống bên dưới giờ đã biến thành ổ rắn.

Tiếng động đ.á.n.h nhau phía xa quá lớn, lớn đến mức ông ta ở xa thế này cũng cảm nhận được dư chấn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện