Hoàng đế chỉ liếc nhìn một cái rồi lười biếng thu hồi tầm mắt, ngẩng đầu nhìn chân trời xa xa, ánh sáng mờ dần, mặt trời lặn sau dãy núi chỉ còn lại một nửa.

Sắp hoàng hôn rồi.

Ông ta lạnh lùng ra lệnh: “Chuẩn bị mở Thiên Cương Vạn Cổ Trận.”

“Vâng.”

Một người đáp lời rồi quay đi.

Ông ta ngắm hoàng hôn một lúc, dường như nhớ đến chuyện gì đó, khuôn mặt lạnh lùng bỗng trở nên dịu dàng, đuôi mắt cong lên, ngũ quan lạnh lùng cũng mềm mại hơn đôi chút.

Ông ta hạ giọng: “Chuẩn bị y phục và thức ăn, A Thanh sắp về rồi.”

“Vâng.”

Đám người phía sau đồng thanh đáp.

Hoàng đế lẩm bẩm: “A Thanh à...”

Từ Tòng Tiêu ném người trên vai xuống đất.

Tịch Ngọc theo sát phía sau không nhịn được đá hắn một cái thật mạnh: “Nhẹ tay thôi, cơ thể đó lát nữa A Thanh dùng đấy!”

Từ Tòng Tiêu không phản ứng gì, ánh mắt rơi xuống đất nhưng không có tiêu cự, không biết đang nhìn gì.

Tịch Ngọc cẩn thận đặt Hoàng hậu và Thẩm Chi Nghiên xuống.

Hoàng hậu không nhắm mắt, tuy cổ mẹ đang hút thần hồn bà nhưng không nghiêm trọng như Vân Niệm, chưa đến mức hôn mê.

Bà chỉ không cử động được.

Tịch Ngọc cẩn thận vén tóc mai cho bà, bắt gặp đôi mắt xám tro của bà.

Hắn rụt tay về, không dám chạm vào bà.

“A Thanh, nàng đừng giận.”

Trên mặt Hoàng hậu không có nụ cười nhưng người có dung mạo dịu dàng dù có lạnh mặt cũng khó khiến người ta sợ hãi.

Bà nhìn chằm chằm Tịch Ngọc, ánh mắt xa lạ lạnh lùng.

Tịch Ngọc bị ánh mắt bà làm đau nhói, theo bản năng quay đầu đi:

“Ta biết nàng không muốn nhưng A Thanh, năm xưa nàng cứu ta, ta đã thề sẽ dùng mạng bảo vệ nàng, ta đã mất nàng một lần rồi, không thể mất lần thứ hai, ta sẽ điên mất...”

“Ngươi chẳng phải đã điên rồi sao?”

Hoàng hậu nhẹ nhàng ngắt lời hắn.

Tịch Ngọc: “... A Thanh?”

Hắn ngơ ngác quay lại nhìn bà.

“Tịch Ngọc, ngươi chẳng phải đã điên rồi sao?” Hoàng hậu nói: “Ngươi và Thẩm Kính là hai kẻ điên, chẳng lẽ không phải sao?”

Lần đầu tiên bà nói những lời cay nghiệt như vậy với hắn.

Quen biết bà bao lâu nay, hắn không biết bà lại mồm mép sắc sảo đến thế.

Tịch Ngọc không nói gì.

Hoàng hậu hỏi: “Ngươi thích ta phải không?”

Ánh mắt Tịch Ngọc lảng tránh.

“Nhưng Tịch Ngọc, ta không thích ngươi.” Hoàng hậu rất nghiêm túc: “Ngay từ đầu ta chỉ coi ngươi là bạn, dù ngươi nghĩ thế nào, không thích là không thích.”

Yết hầu Tịch Ngọc khẽ động, ánh mắt rõ ràng bị tổn thương.

Hoàng hậu vẫn tiếp tục đ.â.m vào tim hắn: “Ta từng thích Thẩm Kính nhưng giờ chỉ thấy ghê tởm, đối với ngươi cũng vậy, ngươi cũng khiến ta ghê tởm, các người đều khiến ta vô cùng ghê tởm, buồn nôn, căm hận, chán ghét.”

Cổ họng Tịch Ngọc nghẹn lại, từng chữ của bà như lăng trì trái tim hắn, tay hắn run rẩy không ngừng.

“Tình yêu của các người là biến ta thành quái vật khát m.á.u khiến ta nhuốm đầy m.á.u tanh khiến ta đầy rẫy tội lỗi khiến ta trở thành kẻ giống như các người.”

“Tình yêu của các người là g.i.ế.c con ta, biến nó thành bàn đạp để ta hồi sinh, g.i.ế.c người trong lòng của cháu ta để ta sống lại trong cơ thể nó.”

“Tình yêu của các người thật kinh tởm, đem cho ch.ó ăn đi, ta nhìn một cái cũng thấy bẩn mắt.”

Tịch Ngọc cảm thấy thế giới này thật hoang đường.

Người trước mặt rõ ràng có khuôn mặt quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm, rõ ràng vẫn là bà nhưng tại sao lại không giống bà nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn chỉ thấy tai ù đi, không nghe thấy gì cũng không nhìn thấy gì, chỉ có đôi môi mấp máy của bà, những lời cay nghiệt của bà nhắc nhở hắn tất cả đều là sự thật.

“A Thanh...”

“Tịch Ngọc.” Hoàng hậu nói: “Nếu ngươi còn niệm tình năm xưa ta cứu ngươi thì hãy g.i.ế.c ta đi.”

Bà không cử động được, chỉ có thể ngước mắt nhìn hắn, cố hết sức nói cho tròn vành rõ chữ.

Bà thấy Tịch Ngọc run rẩy.

Hoàng hậu bỗng dịu giọng như đang dụ dỗ hắn:

“Ngươi thích ta mà phải không, vậy ngươi nỡ nhìn ta đau lòng sao? Ta không muốn sống tiếp thế này, mỗi ngày sống ta đều giẫm đạp lên núi x.á.c c.h.ế.t, ta lúc nào cũng muốn c.h.ế.t, ngươi có hiểu thế nào là sống không bằng c.h.ế.t không?”

“A Ngọc, ta rất yêu con ta, ngươi cũng rất yêu nó mà phải không, ngươi nỡ để nó c.h.ế.t sao?”

“A Ngọc, a tỷ có ơn với ta, tỷ ấy chỉ còn lại đứa con này, năm xưa Tạ gia gặp nạn Thẩm Kính thất hứa không cứu, nếu ta ngay cả người trong lòng của con tỷ ấy cũng không bảo vệ được, ta xuống suối vàng biết ăn nói sao với tỷ ấy?”

Bà ho khan vài tiếng, Tịch Ngọc hoảng hốt cúi xuống xem.

Hoàng hậu cố nén ngụm m.á.u trào lên cổ họng: “A Ngọc, ngươi giúp ta một lần được không, cứu An Chi, cứu Vân cô nương.”

Thái độ của bà mềm mỏng, giống như đang cầu xin hắn giúp đỡ.

Nếu là yêu cầu khác, Tịch Ngọc nhất định sẽ đồng ý ngay.

Nhưng bà lại bảo hắn đưa bà đi c.h.ế.t.

Tịch Ngọc đứng dậy, nhìn xuống Hoàng hậu đang nằm trên đất.

Vẻ mặt hắn phức tạp, lắc đầu: “A Thanh, xin lỗi, ta không thể đồng ý với nàng.”

Hắn có thể vì bà mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, c.h.ế.t cũng không sao, duy chỉ có việc nhìn bà c.h.ế.t là không thể.

Bà không thể c.h.ế.t trước hắn.

Ánh sáng trong mắt Hoàng hậu vụt tắt.

Tịch Ngọc không nỡ nhìn bà, quay đầu đi:

“Sau khi nàng hồi sinh, hắn sẽ tìm cách xóa bỏ ký ức của nàng, nàng sẽ không nhớ gì cả. Nếu nàng không thích Thẩm Kính, ta sẽ đưa nàng đi, A Thanh, cứ coi như đây là một giấc mơ thôi.”

Hắn không nhìn Hoàng hậu nữa, đi đến bên cạnh Thẩm Chi Nghiên.

Trong mắt Tịch Ngọc hiện lên sự đấu tranh và do dự.

Đứa trẻ này đi theo hắn từ năm năm tuổi là do hắn một tay nuôi lớn.

Rất ngoan, rất thông minh, rất lương thiện.

Nếu làm Hoàng đế chắc chắn sẽ tốt hơn Thẩm Kính.

Nhưng kẻ kia đã biết kế hoạch của hắn, Tịch Ngọc không thể ra tay với Tạ Khanh Lễ nữa.

Vậy chỉ còn lại Thẩm Chi Nghiên.

Hắn ngồi xổm xuống, xoa đầu Thẩm Chi Nghiên như Quý phi vẫn thường làm.

“An Chi, xin lỗi.”

So với Thẩm Chi Nghiên, hắn cần A Thanh hơn.

Tịch Ngọc đứng dậy quát lớn: “Từ Tòng Tiêu, giải huyệt cho Vân Niệm để Phệ Hồn Cổ ăn thần hồn ả đi.”

Từ Tòng Tiêu vô tri vô giác bước tới, vươn tay định chạm vào cổ Vân Niệm.

Khi đầu ngón tay sắp chạm vào huyệt đạo, thiếu nữ đang nhắm nghiền mắt bỗng mở choàng mắt.

Từ Tòng Tiêu mất ý thức nên phản ứng chậm chạp, chỉ biết nghe lệnh làm việc.

Giờ Tịch Ngọc không ra lệnh, đây chính là cơ hội cho Vân Niệm.

Nàng bật dậy nhanh như chớp, đ.á.n.h ngất Từ Tòng Tiêu, rút kiếm lao về phía Tịch Ngọc đang quay lưng lại.

Tịch Ngọc cảm nhận được nguy hiểm, ánh mắt lạnh lẽo trong tích tắc, móng vuốt sắc nhọn mọc ra nhanh ch.óng quay lại chặn kiếm của Vân Niệm.

Thiếu nữ ấn chuôi kiếm ép hắn lùi lại hàng chục bước, ánh mắt sắc lạnh quát khẽ:

“Thẩm Chi Nghiên, huynh còn không mau dậy đi, định đợi mẹ kế tốt của huynh moi t.i.m à?”

Tịch Ngọc theo bản năng nhìn về phía Thẩm Chi Nghiên.

Hắn vừa phân tâm, Vân Niệm không bỏ lỡ cơ hội, xoay kiếm đ.â.m thẳng vào huyệt Linh Yến của hắn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện