Giống như hắn ta quen biết Thẩm Chi Nghiên, không ngờ người bị con rối bắt về lại là Thẩm Chi Nghiên.
Thẩm Chi Nghiên cười nói: “Ta diễn tệ như vậy mà người lại cho ta sống suốt mười lăm ngày, lúc đó ta nhớ đến Tịch thúc thúc hồi nhỏ, người rất giống ông ấy, tiếc là ta không nhớ rõ mặt ông ấy.”
“Ta nghe nói mẫu phi bị Khối Lỗi Sư g.i.ế.c, khoảnh khắc đó ta đã nhận ra, tất cả có lẽ là một cái bẫy là cái bẫy do các người bày ra, người và phụ hoàng quen biết nhau.”
“Người bắt người ta diễn những vở kịch đó sau đó g.i.ế.c họ luyện thành con rối là để tiếng xấu của Khối Lỗi Sư lan truyền ra ngoài để người đời biết ở Nhạn Bình Xuyên có một đại yêu tàn bạo thích trò đùa ác như vậy sau khi g.i.ế.c hại nhiều tu sĩ ở Cầm Khê Sơn Trang, các người có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Khối Lỗi Sư, giấu nhẹm chuyện mẫu hậu hồi sinh.”
Thẩm Chi Nghiên tiến lên vài bước, từng bước ép sát Tịch Ngọc.
Hắn vừa đi vừa nói: “Đến lúc đó các người có thể cho các tông môn một lời giải thích, nói tất cả đều do Khối Lỗi Sư làm, Hoàng đế cũng là nạn nhân, che giấu sự thật về cái c.h.ế.t của các tu sĩ.”
“Người là đại yêu ngàn năm, muốn trốn quá dễ dàng, các tông môn mải lo tìm người đòi công đạo, đương nhiên sẽ bỏ qua phụ hoàng may mắn sống sót. Phụ hoàng đưa mẫu hậu về cung trốn đi sẽ chẳng ai nghi ngờ, cái c.h.ế.t của các tu sĩ ở Cầm Khê Sơn Trang không phải do Khối Lỗi Sư tàn bạo thích g.i.ế.c người mà chỉ là Hoàng đế muốn hồi sinh một người đã c.h.ế.t mấy chục năm.”
Cuối cùng hắn cũng đi đến trước mặt Tịch Ngọc.
Thẩm Chi Nghiên chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng: “Tịch thúc thúc, Mẫu phi, Nguyên Thái phó, ta nói đúng không?”
Vân Niệm nghe hết mọi chuyện, không khỏi cảm thán:
Đúng là một ván cờ lớn, nếu không có Hoàng hậu âm thầm giúp đỡ, e là bọn họ cũng bị xoay như chong ch.óng.
Nhưng Thẩm Chi Nghiên cũng thực sự thông minh, vậy mà tự mình đoán ra được những chuyện này.
Tịch Ngọc không biết phải trả lời thế nào.
Người trước mặt đã cao lớn thế này, hồi nhỏ hắn sốt cao là Tịch Ngọc thức trắng đêm chăm sóc.
Yêu thương là thật, muốn g.i.ế.c hắn cũng là thật.
“An Chi...”
Vạn lời nói hóa thành một câu:
“Xin lỗi.”
Xin lỗi.
Hắn bắt buộc phải để A Thanh sống.
Sắc mặt Tịch Ngọc thay đổi rất nhanh, ánh mắt đột nhiên trở nên hung ác, năm ngón tay thành móng vuốt lao về phía n.g.ự.c Thẩm Chi Nghiên.
Thẩm Chi Nghiên không lùi không tránh, lặng lẽ đứng đó để mặc người trước mặt lấy mạng mình.
Nhưng ngay trước khi móng vuốt chạm vào n.g.ự.c, một bàn tay từ phía sau túm lấy vai hắn, ném mạnh hắn ra sau.
Sau đó thiếu nữ dùng kiếm đỡ đòn tấn công của Tịch Ngọc.
Nàng vừa đỡ đòn vừa mắng: “Ngươi muốn c.h.ế.t để trọn đạo hiếu thì đừng lôi ta vào, ta không muốn c.h.ế.t cũng không phải một phần trong kịch bản của các ngươi, ta còn phải cứu sư đệ sư huynh và sư tỷ của ta nữa!”
Tịch Ngọc lạnh lùng nói: “Huyệt đạo của ngươi bị phong tỏa rồi mà, sao vẫn dùng được linh lực?”
Thậm chí...
Còn mạnh hơn.
Mạnh hơn rất nhiều.
Trận chiến với Tạ Khanh Lễ đã tiêu hao quá nhiều linh lực của hắn nhưng dù linh lực cạn kiệt đến đâu, một tu sĩ Đại Thừa g.i.ế.c một Nguyên Anh cũng dễ như trở bàn tay.
Nhưng giờ đây hắn đối phó với Vân Niệm có chút khó khăn, mỗi chiêu thức của nàng đều kiên định hơn trước rất nhiều, kiếm ý cũng thuần khiết hơn.
Hắn không hiểu nổi.
Còn Vân Niệm cười đáp: “Ngươi đoán xem, ngươi thông minh lắm mà, sao chuyện này cũng không nhìn ra, ngươi kém quá đấy.”
Lời nói đầy khiêu khích cộng với giọng điệu gợi đòn, mặt Tịch Ngọc càng lúc càng lạnh.
Hắn điều động linh lực toàn thân đ.á.n.h nhau với Vân Niệm.
Nhưng để không làm tổn thương cơ thể này, hắn đ.á.n.h đ.ấ.m bó chân bó tay.
Còn Vân Niệm như nắm thóp được điểm yếu của hắn, không sợ c.h.ế.t cứ đưa t.ử huyệt ra trước mặt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn vô số lần muốn g.i.ế.c nàng.
Nhưng không thể g.i.ế.c, phải để cổ con ăn hết thần hồn nàng, sau đó cổ mẹ hút thần hồn A Thanh xong bò vào cơ thể nàng mới di hồn được.
Nàng không thể c.h.ế.t trong tay hắn.
Tịch Ngọc đ.á.n.h không thoải mái, vô tình bị Vân Niệm đ.â.m cho mấy nhát.
Nàng ra tay cũng tàn độc, sát chiêu không chút lưu tình, chiêu nào cũng nhắm vào huyệt Linh Yến của hắn.
Tịch Ngọc chỉ còn cách làm nàng mất bình tĩnh:
“Vân Niệm, ngươi không lo cho tiểu sư đệ của ngươi sao? Hắn để lại một phần ba linh lực trong gương Vô Lượng lại trọng thương chưa lành vì Tự Phược Chú, ngươi có biết tu vi của kẻ hắn đối mặt cao thế nào không?”
Vân Niệm không ngước mắt lên lại đ.â.m hắn một nhát: “Độ Kiếp chứ gì.”
Tịch Ngọc: “... Sao ngươi biết?”
Vân Niệm trở tay đá bay hắn, Tịch Ngọc đập mạnh vào vách đá trượt xuống, trước n.g.ự.c đã nát bét.
Thiếu nữ xách kiếm lao tới, Tịch Ngọc vội vàng lăn sang một bên tránh né.
“Ngươi quản ta sao biết, hỏi lắm thế ngươi là học sinh tiểu học à?”
Tịch Ngọc lại tránh được một kiếm của nàng, nhanh ch.óng bật dậy.
Hắn hạ giọng gọi: “Từ Tòng Tiêu!”
Người nằm phía xa vẫn bất động.
Vân Niệm mất kiên nhẫn: “Đừng gọi nữa, Đại sư huynh ta đang ngủ.”
Tịch Ngọc không thể tin nổi: “Ngươi phong tỏa thính giác của hắn?”
“Ờ, chẳng lẽ đợi hai người các ngươi đ.á.n.h một mình ta à?” Vân Niệm nhân lúc hắn sơ hở đ.â.m thêm một nhát vào bụng hắn: “Ta trông giống kẻ ngốc lắm sao?”
Tịch Ngọc ôm bụng lùi lại nhanh ch.óng, mặt trắng bệch như giấy.
Vân Niệm lén nhìn vết thương trên bụng hắn.
Lần này chỉ cách huyệt Linh Yến chưa đầy nửa ngón tay, nếu Thính Sương to thêm chút nữa thì Tịch Ngọc vừa rồi đã c.h.ế.t chắc.
Vân Niệm có chút tiếc nuối, nhìn Thính Sương trong tay.
Thân kiếm Thính Sương thon dài, nếu là Toái Kinh thì vừa rồi nàng đã tiễn Tịch Ngọc về chầu trời rồi.
Thính Sương: “...”
Tịch Ngọc tranh thủ liếc nhìn Thẩm Chi Nghiên và Hoàng hậu.
Thẩm Chi Nghiên ngồi bệt xuống đất bên cạnh Hoàng hậu, cúi đầu không nhìn về phía này như thể hôm nay kết cục thế nào hắn cũng không quan tâm.
Hoàng hậu dựa vào ghế quý phi nhắm mắt, một bên mặt đã xuất hiện thêm nhiều vết nứt, sắc mặt ẩn hiện màu xanh xám.
Bà sắp không trụ được nữa rồi.
Tịch Ngọc nghiến răng, điểm vài huyệt đạo trên bụng để cầm m.á.u, uy áp quanh người tăng vọt đ.á.n.h về phía Vân Niệm.
Thẩm Kính sắp mở Thiên Cương Vạn Cổ Trận rồi.
Tính toán thời gian, sắp mặt trời lặn rồi.
Khi tia nắng cuối cùng khuất sau núi, ánh sáng hoàn toàn tắt hẳn.
Hoàng đế đứng trên đài cao, bên dưới là hàng trăm người xếp hàng ngay ngắn và những con rắn khổng lồ bò qua bò lại.
Núi sau bùng phát ánh sáng ch.ói lòa, ánh sáng chiếu rọi cả Cầm Khê Sơn Trang.
Trận pháp vô hình lan tỏa từ dưới lòng đất từ ngoài cùng Cầm Khê Sơn Trang lan vào trong.
Cùng lúc đó, Thính Sương và Toái Kinh đồng loạt rung lên, phát ra tiếng kêu đau đớn.
Thiếu niên ngửa đầu nhìn trời, ánh sáng chiếu lên mặt hắn, ngũ quan tuấn tú càng thêm đẹp đẽ.
Kẻ đội mũ trùm đầu nói: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận mở rồi, ngươi thua rồi.”
Thẩm Chi Nghiên cười nói: “Ta diễn tệ như vậy mà người lại cho ta sống suốt mười lăm ngày, lúc đó ta nhớ đến Tịch thúc thúc hồi nhỏ, người rất giống ông ấy, tiếc là ta không nhớ rõ mặt ông ấy.”
“Ta nghe nói mẫu phi bị Khối Lỗi Sư g.i.ế.c, khoảnh khắc đó ta đã nhận ra, tất cả có lẽ là một cái bẫy là cái bẫy do các người bày ra, người và phụ hoàng quen biết nhau.”
“Người bắt người ta diễn những vở kịch đó sau đó g.i.ế.c họ luyện thành con rối là để tiếng xấu của Khối Lỗi Sư lan truyền ra ngoài để người đời biết ở Nhạn Bình Xuyên có một đại yêu tàn bạo thích trò đùa ác như vậy sau khi g.i.ế.c hại nhiều tu sĩ ở Cầm Khê Sơn Trang, các người có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Khối Lỗi Sư, giấu nhẹm chuyện mẫu hậu hồi sinh.”
Thẩm Chi Nghiên tiến lên vài bước, từng bước ép sát Tịch Ngọc.
Hắn vừa đi vừa nói: “Đến lúc đó các người có thể cho các tông môn một lời giải thích, nói tất cả đều do Khối Lỗi Sư làm, Hoàng đế cũng là nạn nhân, che giấu sự thật về cái c.h.ế.t của các tu sĩ.”
“Người là đại yêu ngàn năm, muốn trốn quá dễ dàng, các tông môn mải lo tìm người đòi công đạo, đương nhiên sẽ bỏ qua phụ hoàng may mắn sống sót. Phụ hoàng đưa mẫu hậu về cung trốn đi sẽ chẳng ai nghi ngờ, cái c.h.ế.t của các tu sĩ ở Cầm Khê Sơn Trang không phải do Khối Lỗi Sư tàn bạo thích g.i.ế.c người mà chỉ là Hoàng đế muốn hồi sinh một người đã c.h.ế.t mấy chục năm.”
Cuối cùng hắn cũng đi đến trước mặt Tịch Ngọc.
Thẩm Chi Nghiên chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng: “Tịch thúc thúc, Mẫu phi, Nguyên Thái phó, ta nói đúng không?”
Vân Niệm nghe hết mọi chuyện, không khỏi cảm thán:
Đúng là một ván cờ lớn, nếu không có Hoàng hậu âm thầm giúp đỡ, e là bọn họ cũng bị xoay như chong ch.óng.
Nhưng Thẩm Chi Nghiên cũng thực sự thông minh, vậy mà tự mình đoán ra được những chuyện này.
Tịch Ngọc không biết phải trả lời thế nào.
Người trước mặt đã cao lớn thế này, hồi nhỏ hắn sốt cao là Tịch Ngọc thức trắng đêm chăm sóc.
Yêu thương là thật, muốn g.i.ế.c hắn cũng là thật.
“An Chi...”
Vạn lời nói hóa thành một câu:
“Xin lỗi.”
Xin lỗi.
Hắn bắt buộc phải để A Thanh sống.
Sắc mặt Tịch Ngọc thay đổi rất nhanh, ánh mắt đột nhiên trở nên hung ác, năm ngón tay thành móng vuốt lao về phía n.g.ự.c Thẩm Chi Nghiên.
Thẩm Chi Nghiên không lùi không tránh, lặng lẽ đứng đó để mặc người trước mặt lấy mạng mình.
Nhưng ngay trước khi móng vuốt chạm vào n.g.ự.c, một bàn tay từ phía sau túm lấy vai hắn, ném mạnh hắn ra sau.
Sau đó thiếu nữ dùng kiếm đỡ đòn tấn công của Tịch Ngọc.
Nàng vừa đỡ đòn vừa mắng: “Ngươi muốn c.h.ế.t để trọn đạo hiếu thì đừng lôi ta vào, ta không muốn c.h.ế.t cũng không phải một phần trong kịch bản của các ngươi, ta còn phải cứu sư đệ sư huynh và sư tỷ của ta nữa!”
Tịch Ngọc lạnh lùng nói: “Huyệt đạo của ngươi bị phong tỏa rồi mà, sao vẫn dùng được linh lực?”
Thậm chí...
Còn mạnh hơn.
Mạnh hơn rất nhiều.
Trận chiến với Tạ Khanh Lễ đã tiêu hao quá nhiều linh lực của hắn nhưng dù linh lực cạn kiệt đến đâu, một tu sĩ Đại Thừa g.i.ế.c một Nguyên Anh cũng dễ như trở bàn tay.
Nhưng giờ đây hắn đối phó với Vân Niệm có chút khó khăn, mỗi chiêu thức của nàng đều kiên định hơn trước rất nhiều, kiếm ý cũng thuần khiết hơn.
Hắn không hiểu nổi.
Còn Vân Niệm cười đáp: “Ngươi đoán xem, ngươi thông minh lắm mà, sao chuyện này cũng không nhìn ra, ngươi kém quá đấy.”
Lời nói đầy khiêu khích cộng với giọng điệu gợi đòn, mặt Tịch Ngọc càng lúc càng lạnh.
Hắn điều động linh lực toàn thân đ.á.n.h nhau với Vân Niệm.
Nhưng để không làm tổn thương cơ thể này, hắn đ.á.n.h đ.ấ.m bó chân bó tay.
Còn Vân Niệm như nắm thóp được điểm yếu của hắn, không sợ c.h.ế.t cứ đưa t.ử huyệt ra trước mặt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn vô số lần muốn g.i.ế.c nàng.
Nhưng không thể g.i.ế.c, phải để cổ con ăn hết thần hồn nàng, sau đó cổ mẹ hút thần hồn A Thanh xong bò vào cơ thể nàng mới di hồn được.
Nàng không thể c.h.ế.t trong tay hắn.
Tịch Ngọc đ.á.n.h không thoải mái, vô tình bị Vân Niệm đ.â.m cho mấy nhát.
Nàng ra tay cũng tàn độc, sát chiêu không chút lưu tình, chiêu nào cũng nhắm vào huyệt Linh Yến của hắn.
Tịch Ngọc chỉ còn cách làm nàng mất bình tĩnh:
“Vân Niệm, ngươi không lo cho tiểu sư đệ của ngươi sao? Hắn để lại một phần ba linh lực trong gương Vô Lượng lại trọng thương chưa lành vì Tự Phược Chú, ngươi có biết tu vi của kẻ hắn đối mặt cao thế nào không?”
Vân Niệm không ngước mắt lên lại đ.â.m hắn một nhát: “Độ Kiếp chứ gì.”
Tịch Ngọc: “... Sao ngươi biết?”
Vân Niệm trở tay đá bay hắn, Tịch Ngọc đập mạnh vào vách đá trượt xuống, trước n.g.ự.c đã nát bét.
Thiếu nữ xách kiếm lao tới, Tịch Ngọc vội vàng lăn sang một bên tránh né.
“Ngươi quản ta sao biết, hỏi lắm thế ngươi là học sinh tiểu học à?”
Tịch Ngọc lại tránh được một kiếm của nàng, nhanh ch.óng bật dậy.
Hắn hạ giọng gọi: “Từ Tòng Tiêu!”
Người nằm phía xa vẫn bất động.
Vân Niệm mất kiên nhẫn: “Đừng gọi nữa, Đại sư huynh ta đang ngủ.”
Tịch Ngọc không thể tin nổi: “Ngươi phong tỏa thính giác của hắn?”
“Ờ, chẳng lẽ đợi hai người các ngươi đ.á.n.h một mình ta à?” Vân Niệm nhân lúc hắn sơ hở đ.â.m thêm một nhát vào bụng hắn: “Ta trông giống kẻ ngốc lắm sao?”
Tịch Ngọc ôm bụng lùi lại nhanh ch.óng, mặt trắng bệch như giấy.
Vân Niệm lén nhìn vết thương trên bụng hắn.
Lần này chỉ cách huyệt Linh Yến chưa đầy nửa ngón tay, nếu Thính Sương to thêm chút nữa thì Tịch Ngọc vừa rồi đã c.h.ế.t chắc.
Vân Niệm có chút tiếc nuối, nhìn Thính Sương trong tay.
Thân kiếm Thính Sương thon dài, nếu là Toái Kinh thì vừa rồi nàng đã tiễn Tịch Ngọc về chầu trời rồi.
Thính Sương: “...”
Tịch Ngọc tranh thủ liếc nhìn Thẩm Chi Nghiên và Hoàng hậu.
Thẩm Chi Nghiên ngồi bệt xuống đất bên cạnh Hoàng hậu, cúi đầu không nhìn về phía này như thể hôm nay kết cục thế nào hắn cũng không quan tâm.
Hoàng hậu dựa vào ghế quý phi nhắm mắt, một bên mặt đã xuất hiện thêm nhiều vết nứt, sắc mặt ẩn hiện màu xanh xám.
Bà sắp không trụ được nữa rồi.
Tịch Ngọc nghiến răng, điểm vài huyệt đạo trên bụng để cầm m.á.u, uy áp quanh người tăng vọt đ.á.n.h về phía Vân Niệm.
Thẩm Kính sắp mở Thiên Cương Vạn Cổ Trận rồi.
Tính toán thời gian, sắp mặt trời lặn rồi.
Khi tia nắng cuối cùng khuất sau núi, ánh sáng hoàn toàn tắt hẳn.
Hoàng đế đứng trên đài cao, bên dưới là hàng trăm người xếp hàng ngay ngắn và những con rắn khổng lồ bò qua bò lại.
Núi sau bùng phát ánh sáng ch.ói lòa, ánh sáng chiếu rọi cả Cầm Khê Sơn Trang.
Trận pháp vô hình lan tỏa từ dưới lòng đất từ ngoài cùng Cầm Khê Sơn Trang lan vào trong.
Cùng lúc đó, Thính Sương và Toái Kinh đồng loạt rung lên, phát ra tiếng kêu đau đớn.
Thiếu niên ngửa đầu nhìn trời, ánh sáng chiếu lên mặt hắn, ngũ quan tuấn tú càng thêm đẹp đẽ.
Kẻ đội mũ trùm đầu nói: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận mở rồi, ngươi thua rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









