Thiếu niên thu hồi ánh mắt, c.h.é.m mạnh về phía hắn: “Kẻ thua chỉ có thể là ngươi, đồ ngu.”

Trong đường hầm, Vân Niệm đ.â.m một kiếm xuyên qua vai Tịch Ngọc ghim hắn xuống đất.

Tịch Ngọc đau đến mức mặt trắng bệch, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.

Nhưng hắn lại cười: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận mở rồi, ngươi nghe đi, kiếm của ngươi đang khóc đấy.”

Vân Niệm nheo mắt, trong mắt ánh lên tia ranh mãnh.

“Đừng nói sớm quá, hay là ngươi mở to mắt ra nhìn kỹ lại xem?”

Nàng ở rất gần hắn, Thính Sương kiếm xuyên qua cơ thể hắn, hắn đau thấu xương.

Kiếm của nàng đang gào thét.

Nhưng nàng là chủ nhân của Thính Sương, rõ ràng năm giác quan thông với Thính Sương đáng lẽ phải sợ hãi theo bản năng không thể nghênh chiến, tại sao nàng vẫn có thể cử động, tại sao nàng bình tĩnh như vậy, tại sao nàng trông như...

nắm chắc phần thắng? Và tại sao, kiếm ý trên người nàng lại mạnh mẽ thuần khiết đến thế?

Đầu óc Tịch Ngọc trong khoảnh khắc đó đình trệ: “Ngươi... sao có thể, tại sao ngươi không có phản ứng gì? Rõ ràng Thiên Cương...”

“Rõ ràng Thiên Cương Vạn Cổ Trận đã mở, tại sao ta vẫn nhảy nhót tưng bừng, cười tươi như hoa, kiếm ý trên người còn mạnh hơn chứ gì?”

Vân Niệm cắt ngang lời hắn.

Tịch Ngọc thực sự kinh ngạc, nhìn chằm chằm Vân Niệm không chớp mắt.

“Ngươi tưởng Thiên Cương Vạn Cổ Trận mở ra là chúng ta hết đường chống cự sao? Sống đến tuổi này rồi mà chưa thấy qua chuyện gì trái với tự nhiên à? Kiếm tu g.i.ế.c người nhất định phải dùng kiếm sao?”

Vân Niệm đứng dậy, rút Thính Sương kiếm cắm sâu trong vai Tịch Ngọc ra.

Máu từ vết thương phun ra, b.ắ.n lên mặt Vân Niệm.

Tịch Ngọc dù sao cũng là yêu, tuy từng mang thân xác con người nhưng sau khi nhập yêu đạo thì cơ thể cũng có chút biến đổi.

Ví dụ như hắn không có tim, điểm yếu không nằm ở n.g.ự.c.

Ví dụ như m.á.u hắn màu đỏ sẫm như bị trúng độc.

Trên cổ Vân Niệm có một khối u nổi lên, da căng mỏng dính, lờ mờ nhìn thấy hình dáng con sâu.

Tịch Ngọc cuối cùng cũng hiểu: “Ngươi vận công phong bế thức hải, ép con sâu này hôn mê nhưng ngươi có biết một khi nó tỉnh lại sẽ điên cuồng hơn không, ngươi không muốn sống nữa à?”

Vân Niệm tức quá hóa cười: “Ngươi nói câu này không thấy buồn cười sao? Làm như ngươi sẽ tha mạng cho ta vậy.”

Nàng giơ kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào huyệt Linh Yến của Tịch Ngọc.

Thiếu nữ từ trên cao nhìn xuống, một chân đạp lên n.g.ự.c Tịch Ngọc, đè c.h.ặ.t hắn xuống đất.

“Ngươi thua rồi.” Nàng lạnh lùng nhìn hắn, hỏi: “Tịch Ngọc, những năm qua các người đã g.i.ế.c bao nhiêu người rồi?”

Chuyện đã đến nước này, Tịch Ngọc không còn đường phản kháng, kinh mạch đã bị Vân Niệm hủy hoại gần hết trong trận chiến vừa rồi, tu vi chỉ còn lại chưa đến một phần mười, đối mặt với Vân Niệm đột nhiên mạnh lên một cách khó hiểu, hắn hoàn toàn không có sức đ.á.n.h trả.

Vẻ mặt Tịch Ngọc bình thản: “A Thanh mỗi ngày đều phải uống m.á.u người, ngươi nói xem?”

Mỗi ngày uống một lần.

Hoàng hậu tỉnh lại mười năm trước, tròn mười năm, hơn ba ngàn ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ít nhất có hơn ba ngàn tu sĩ đã c.h.ế.t oan uổng ở nơi không ai hay biết.

Trên mặt Tịch Ngọc không hề có chút áy náy nào như thể cái c.h.ế.t của những tu sĩ đó là xứng đáng là chuyện đương nhiên như thể hắn không cần phải cảm thấy có lỗi.

Lúc này Vân Niệm mới thực sự hiểu rõ, đối thủ của mình là một con yêu quái tàn ác khát m.á.u, mất hết tính người.

Ngoài Trình Niệm Thanh ra hắn chẳng quan tâm ai cả.

Hắn có thể vì Trình Niệm Thanh mà g.i.ế.c bao nhiêu tu sĩ, g.i.ế.c cả đứa trẻ mình nuôi lớn, dù vừa rồi nàng có để lộ bao nhiêu sơ hở hắn cũng không dám g.i.ế.c nàng, chỉ vì Trình Niệm Thanh cần cơ thể này để hồi sinh.

Chỉ vậy thôi.

Một kẻ điên.

Vân Niệm cũng không nhịn được mắng: “Ngươi điên thật rồi, đồ điên.”

Tịch Ngọc như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, cười ngặt nghẽo, tiếng cười điên cuồng và tà ác vang vọng trong mật thất tĩnh lặng, từng tràng từng tràng.

Hắn cười đến mức run rẩy, cơ thể co rúm lại đè lên vết thương, m.á.u trào ra, mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa giữa hai người.

“Ta là kẻ điên, Vân Niệm, vì người mình yêu ta có gì mà không dám làm!”

“Ta muốn cứu A Thanh có gì sai? Ta yêu nàng ấy, ta có thể c.h.ế.t vì nàng ấy! G.i.ế.c vài người thì có gì sai! Thế gian này cá lớn nuốt cá bé, vốn dĩ là như vậy!”

Mặt hắn đỏ bừng, tiếng gào khàn đặc đ.á.n.h thức Hoàng hậu, bà mơ màng mở mắt nhìn sang.

Thẩm Chi Nghiên từ đầu đến cuối không ngẩng đầu lên, chỉ ngồi đó cúi nhìn mặt đất như thể mọi chuyện xung quanh không liên quan gì đến mình.

“A Thanh, A Thanh ta thực sự muốn cứu nàng...”

Tịch Ngọc nhìn Hoàng hậu.

Ánh mắt Hoàng hậu đã có chút vẩn đục, nghe vậy liền nhắm mắt lại không nhìn hắn nữa.

Thái độ của bà rất rõ ràng, nói cho Tịch Ngọc biết, bà không cần.

Bà chán ghét hắn, ghê tởm hắn, căm hận hắn.

Môi Tịch Ngọc run rẩy, nước mắt rơi lã chã.

Hắn lẩm bẩm: “Làm những việc này vì người mình yêu có gì sai chứ, ta chỉ muốn giữ nàng lại, nếu thế gian này không có nàng, ta biết sống thế nào đây...”

Hắn bỗng quay sang nhìn Vân Niệm với ánh mắt hung dữ, hốc mắt đỏ ngầu đầy vẻ u ám và điên cuồng: “Vân Niệm, ngươi nói ta điên, ngươi có biết bên cạnh ngươi còn có kẻ điên hơn ta không!”

Vân Niệm im lặng không nói gì.

Tịch Ngọc vẫn không buông tha: “Ngươi biết tiểu sư đệ của ngươi là người thế nào không? Năm xưa bị giam cầm, ngươi biết hắn trốn thoát bằng cách nào không?”

“Hắn dùng bản thân làm mồi nhử, hạ độc tất cả lính canh khiến họ không thể cử động, một mình hắn không vội chạy trốn mà lại khiêng từng người đang bị tê liệt đó ném vào ổ rắn! Hắn cho rắn ăn sống họ!”

“Hắn vào Huyền Miểu Kiếm Tông ngay từ đầu đã có mục đích, thân phận của kẻ đó bí ẩn, liên quan đến ba đại tông môn các người, hắn muốn điều tra từng người một. Ngươi tưởng hắn bị thương nặng được nhặt về à? Xàm xí là hắn tự đ.â.m mình đấy!”

“Hắn ra tay tàn nhẫn lắm, tự làm mình mất nửa cái mạng, che giấu linh đan giả vờ chưa tu luyện, canh đúng thời gian trước khi Cố Lăng Kiếm Khư mở cửa thì đạt Kim Đan để vào Thúy Trúc Độ.”

Vân Niệm dường như ngẩn người trong chốc lát.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, hàng mi dài của nàng khẽ run, giọng run rẩy rơi lệ: “Ngươi lừa ta, ngươi lừa ta... sư đệ ta không thể làm như vậy...”

Tịch Ngọc đã mất hết lý trí, cười gằn gào lên: “Có gì mà không thể, ngươi tưởng hắn tốt đẹp lắm sao!”

“Tạ gia, Bùi gia, Sài gia, ba đại gia tộc, đúng vậy, chính là ba đại gia tộc mà ngươi từng nghe nói đó, đều bị diệt môn! Đều là vì Tạ Khanh Lễ, kẻ đó muốn bắt Tạ Khanh Lễ mà ba đại gia tộc muốn bảo vệ hắn nên mới rơi vào cảnh diệt môn.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện