Nghe tiếng thương binh rên rỉ vì đau đớn, vị quan y phụ trách giận dữ mắng xối xả bên quân nhu làm ăn tắc trách, khiến bệnh tình của binh sĩ bị trì hoãn.

Vị quan y phụ trách lều quân y ở thôn Từ gia này vốn không phải quân y chính quy, mà là mộtlang trung được tìm thấy ở địa phương rồi bổ nhiệm.

Vì những người bị thương trên chiến trường phần lớn là ngoại thương, ai bị cấp trọng bệnh thì đã định xong sinh t.ử ngay tại chỗ, còn ai chưa c.h.ế.t cũng đã được quân y xử lý sơ cứu bước đầu.

Những thương binh được đưa về tận thôn Từ gia là những người đã bước qua lằn ranh sinh t.ử, coi như tạm giữ được mạng sống.

Thế nhưng, kẻ mất tay người cụt chân là chuyện khó tránh, họ cần lang trung kê đơn để chăm sóc vết thương trong giai đoạn nhiễm trùng và phục hồi, đợi khi lành lặn mới cho giải ngũ về quê.

Những thương binh này dù đã vào đến đây nhưng vẫn đối mặt với nguy cơ t.ử vong rất cao. Từ khi lều quân y tiếp nhận đợt thương binh đầu tiên đến nay tổng cộng năm mươi người, thì ngoài bìa làng đã phải chôn cất ba mạng.

Trong cái thời tiết oi nồng này, không khí bên trong lều quân y nồng nặc mùi m.á.u tanh, mùi mồ hôi, mùi chân thối, đủ thứ mùi hỗn tạp xông lên nồng nặc. Đã vậy giờ lại thiếu d.ư.ợ.c liệu, hai thương binh vốn đã hạ sốt nay vết thương bắt đầu sưng tấy, đỏ ửng và đau nhức, người cũng bắt đầu phát sốt trở lại.

Hứa quan y trong tay không có t.h.u.ố.c, chỉ đành đem đại hoàng - một vị t.h.u.ố.c có tính nhuận tràng hạ nhiệt - pha nước cho thương binh uống thay trà. Kết quả là người bệnh uống xong thì tiêu chảy không ngừng, làm nhiễm trùng thêm vết thương, mắt thấy tình hình trong lều ngày càng tồi tệ.

Người lo lắng nhất vẫn là Trương quân đầu, hắn tuy chỉ là một Thập trưởng, dưới tay có mấy chục người, nhưng dựng lều quân y ở đây cũng là nhận quân lệnh.

Nếu xảy ra sai sót, không chỉ mất cơ hội lập công thăng lên Bách trưởng, mà còn bị trừng phạt. Hơn nữa, những thương binh này cũng là đồng đội của hắn, trơ mắt nhìn chiến hữu sống sót rời chiến trường, cuối cùng lại c.h.ế.t trong tay mình, trong lòng hắn đau đớn vô cùng, sau này cũng không còn mặt mũi nào đối diện với đồng liêu trong quân.

"Lão Hứa, bây giờ không có t.h.u.ố.c thì ông không thể dùng thứ khác thay thế một chút sao!"

Mấy ngày nay Trương quân đầu ngủ không ngon giấc, râu ria mọc lởm chởm khắp mặt, vừa bước vào lều quân y đã oang oang quát tháo.

Hắn ta đã thỉnh cầu cấp trên vô số lần, nhưng hiện giờ phủ Du Châu vừa mới đ.á.n.h hạ, Tân quân đang thừa thắng xông lên đ.á.n.h chiếm một châu phủ khác.

Phủ quân cũ do triều đình phái đến đã bị c.h.é.m đầu, quan viên sáu bộ đều thay mới, công vụ phủ nha đang trong giai đoạn bàn giao hỗn loạn. Lại thêm lưu dân trong thành bạo động, bốn cửa thành đóng c.h.ặ.t không ra không vào được, d.ư.ợ.c liệu nhất thời chưa thể chuyển tới, họ buộc phải tự tìm cách cầm cự qua giai đoạn này.

Hứa Đông, một thầy lang ngoài ba mươi tuổi, lúc này cũng đang sứt đầu mẻ trán. Hắn ta đã ngồi phòng khám ở y quán mười năm, tuy không phải thần y bậc nhất nhưng nhờ kinh nghiệm kê đơn phong phú nên cũng có chút danh tiếng mới được tân quân điều động về quản lý lều quân y này.

Nhưng "có bột mới gột nên hồ", hắn ta có giỏi kê đơn đến đâu mà không có d.ư.ợ.c liệu thì cũng chịu c.h.ế.t: "Trương Thập trưởng, ngài không mang t.h.u.ố.c tới, Hứa mỗ cũng lực bất tòng tâm!"

"Mấy thứ t.h.u.ố.c của ngươi chẳng phải toàn là cành cây ngọn cỏ cả sao? Sao không lên núi mà tìm? Giờ khắp núi toàn là cây cỏ, lẽ nào không có lấy mấy thứ dùng làm t.h.u.ố.c được?" Trương Thập trưởng quệt mồ hôi dầu trên trán, hận không thể tống khứ gã lang trung này lên núi tìm t.h.u.ố.c ngay lập tức.

Thuốc vốn từ trên núi mà ra, cái lão Hứa Đông này hay thật, chỉ ngồi lì một chỗ, biết mỗi việc ngửa tay đòi t.h.u.ố.c.

Nghe bảo mình phải lên núi tìm t.h.u.ố.c, Hứa Đông cũng nổi cáu: "Ta là lang trung, không phải d.ư.ợ.c nông, ta chỉ nhận ra d.ư.ợ.c liệu đã mang đến y quán, không nhận ra d.ư.ợ.c liệu trên núi."

Trương quân đầu nghẹn họng, mặt đỏ gay, suýt thì hụt hơi: "Thuốc thì là t.h.u.ố.c, còn phân biệt nơi chốn gì nữa? Ngươi là lang trung mà lại không nhận ra t.h.u.ố.c à?"

Hứa Đông nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt: Đám hán quân thô lỗ kiến thức ngắn cạn, đúng là tú tài gặp phải binh.

Hắn ta đã bỏ ra mười mấy năm đọc y thư, học y lý, nhận diện được các loại d.ư.ợ.c liệu thường dùng trong tiệm t.h.u.ố.c đã là một thầy t.h.u.ố.c đạt chuẩn rồi, làm gì có thời gian đi đào t.h.u.ố.c. Vả lại, đào t.h.u.ố.c vừa bẩn vừa mệt lại còn nguy hiểm, vốn không phải việc của người hành y.

"Thuốc phân thượng hạ, thầy t.h.u.ố.c là bậc tôn quý!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trương Thập trưởng suýt nữa thì phát điên. Tình cảnh thế này rồi mà còn phân biệt tôn ti t.h.u.ố.c với thầy, hắn ta chỉ biết mạng người là quan trọng nhất.

Trong lòng nóng nảy, Trương Thập trưởng giơ tay bóp cổ Hứa Đông, nghiến răng nói: "Hứa Đông, ngươi bây giờ cũng là người nhận quân lệnh. Nếu đám thương binh này có mệnh hệ gì, ta và ngươi đều bị c.h.é.m đầu. Ngươi không muốn sống nhưng ta thì muốn, ta còn phải lấy quân nhu về nuôi vợ con già trẻ ở nhà. Ngươi mà không đi tìm t.h.u.ố.c, ta sẽ bóp c.h.ế.t ngươi ngay."

Hắn là quân hán, lực tay rất mạnh, vừa bóp một cái đã khiến mặt Hứa Đông trắng bệch. Hứa Đông không đẩy ra nổi, chỉ biết ra sức vỗ mạnh vào tay Trương quân đầu: "Buông tay... buông ra... đồ mãng phu này!"

Trương quân đầu nới lỏng tay, Hứa Đông ho sặc sụa mấy tiếng. Biết là đã chọc giận gã hung hãn này thì mình sẽ phải chịu khổ, vẫn là phải lừa gạt hắn ta một chút: "Trương quân đầu, ngài đừng nóng, nghe ta nói hết đã!"

"Nói!" Trương quân đầu quát lên đầy bực dọc.

Hứa Đông nói: "Ngài tưởng y quán trong thành đều tự mình chế t.h.u.ố.c chắc?"

Trương quân đầu trừng mắt: "Chẳng lẽ không phải?"

Hứa Đông lộ vẻ khinh bỉ: "Y quán là y quán, không phải tiệm t.h.u.ố.c. Ta là lang trung, mỗi ngày kê đơn xem bệnh đều bận không xuể, lấy đâu ra thời gian xử lý d.ư.ợ.c liệu. Hơn nữa, ở đây còn có bệnh nhân, ta đi hái t.h.u.ố.c thì ai trông nom họ, nếu xảy ra chuyện ngài có gánh nổi trọng trách này không?"

Trương quân đầu mấp máy môi, gãi gãi đầu, dường như thấy lời Hứa Đông cũng có lý, hắn ta quả thực không thể tùy tiện rời đi.

Hứa Đông tiếp tục: "Ta tuy chưa từng lên núi đào t.h.u.ố.c, nhưng y kinh bản thảo cũng thuộc làu trong lòng, tự nhiên cũng biết t.h.u.ố.c. Ngài bảo đám lưu dân tạp dịch lên núi tìm đi, họ tìm về đây, ta có thể nhận ra đúng sai!"

"Chỉ vậy thôi?"

Trương quân đầu cảm thấy lời Hứa Đông nghe thì xuôi tai, nhưng cứ thấy có gì đó sai sai. Hiện tại hắn ta cũng chẳng rảnh để nghiền ngẫm xem tại sao t.h.u.ố.c trên núi thì không nhận ra mà t.h.u.ố.c trong tủ thì lại biết, hai chuyện đó có liên quan gì đến nhau. Dù sao Hứa Đông đã bảo nhận mặt được t.h.u.ố.c thì cứ để đám lưu dân đi tìm là được.

Thực tế thì Hứa Đông nói cũng có phần đúng. Cây cỏ muôn hình vạn trạng, môi trường sống khác nhau, hình thái cũng khác nhau, và d.ư.ợ.c liệu trước khi giao cho bệnh nhân còn cần qua công đoạn bào chế.

Cho nên, lang trung phải học "Bản Thảo", hiểu về d.ư.ợ.c lý d.ư.ợ.c tính. Mỗi loại d.ư.ợ.c liệu có nơi sản xuất khác nhau, công hiệu tự nhiên cũng khác nhau.

Xuyên ngưu tất và Hoài ngưu tất, Nam sa sâm và Bắc sa sâm, Tây hồng hoa và Xuyên hồng hoa... chỉ khác nhau một chữ mà công dụng cách biệt một trời một vực.

Khi kê đơn không chỉ phải hỏi kỹ nguồn gốc d.ư.ợ.c liệu mà đôi khi còn phải tự tay bào chế. Có điều, những lang trung sẵn lòng tự mình hái t.h.u.ố.c, chế t.h.u.ố.c chiếm số ít. Suy cho cùng lang trung rất bận, kê đơn mới là nghề chính, mà "nghề có chuyên môn", chỉ vậy thôi.

Biết là không trông cậy được gì vào Hứa Đông, Trương quân đầu dù vừa giận vừa vội nhưng cũng chẳng làm gì được. Thế là một mặt oán trách những kẻ tay chân không làm lụng, ngũ cốc chẳng phân biệt được này chỉ biết múa b.út, một mặt hỏi đám y binh tạp dịch xem có ai biết d.ư.ợ.c liệu không.

Y binh đều làm những việc bưng bô đổ rác chăm sóc thương binh, vốn dĩ nhân lực đã không đủ, cũng không ai hiểu về t.h.u.ố.c.

Chẳng còn cách nào, hắn ta đành phải đi hỏi đám lưu dân xem ai nhận ra t.h.u.ố.c. Nhưng đám lưu dân dù đều là nông dân, hằng ngày tiếp xúc với cỏ cây, nếu bảo đi hái rau lợn thì có thể hái cả gùi mang về, chứ nói đến d.ư.ợ.c liệu thì mắt ai nấy đều mờ mịt.

Trương quân đầu cảm thấy gân xanh trên trán giật liên hồi, chẳng lẽ mấy nắm cỏ khô lại làm khó được người ta sao! May thay, sau một vòng gặng hỏi, cuối cùng cũng có người lên tiếng nhận biết.

"Trương quân đầu, tiểu nhân biết t.h.u.ố.c!"

Trương quân đầu ngước mắt nhìn lên, thấy người vừa tới thì không mấy vui vẻ: "Lý Lão Thực, ngươi thật sự biết hay là lại muốn lừa thêm một cái bánh bao? Phải biết đây là chính sự, nói dối là bị ăn gậy đấy."
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện